Không thể thuyết phục được Tống Thính Tuyết trở về nhà, hai người đành tìm một chỗ khuất gió, vừa uống trà sữa vừa chia nhau ăn hết chiếc bánh kem mà Phó Dạ Hi đã mua.
May mắn là chỗ họ ở không có nhiều gió, Phó Dạ Hi cảm thấy, trừ lần đi săn cực quang ở Bắc Cực ra, hình như hắn chưa từng bị gió lạnh thổi một cách kỳ quặc như hôm nay.
Nhưng nghĩ kỹ lại, hình như cũng chẳng có gì là kỳ quặc. Cứ như làm gì cùng với đứa nhỏ này cũng đều thú vị cả.
Người trên phố cổ ngày càng ít, nhưng ánh đèn vẫn chiếu sáng ở đó. Trong con phố cổ của Ninh Thành vắng bóng người qua lại, sự hào nhoáng dần tan biến, để lộ ra vẻ đẹp cổ xưa mà thời gian còn lưu lại.
Yên tĩnh đến mức như đang kể lại những câu chuyện ngày trước, không hề pha lẫn chút trần tục nào mà chỉ ban ngày mới có.
Tống Thính Tuyết cảm thấy có thứ gì đó lạnh lẽo rơi xuống đầu mũi.
Cậu ngẩng đầu lên nhìn.
Những bông tuyết nhỏ li ti từ trên trời rơi xuống, tựa như những sợi bông bị xé vụn.
Cậu không dám tin, liền đưa tay ra, chạy đến dưới mái hiên để đón lấy.
"Là thật!" Dưới ánh đèn, Tống Thính Tuyết nhìn thấy một bông tuyết nhỏ hình lục giác yên lặng nằm trong lòng bàn tay.
Có lẽ vì nhiệt độ trong lòng bàn tay quá cao, bông tuyết nhanh chóng tan ra.
"Anh Dạ Hi! Tuyết rơi rồi!" Tống Thính Tuyết phấn khích quay đầu lại, muốn ngay lập tức chia sẻ phát hiện mới này với Phó Dạ Hi.
Thế nhưng bên cạnh lại chẳng có ai.
Tống Thính Tuyết ngơ ngác nhìn quanh, vừa định đứng lên thì đột nhiên cảm thấy cổ mình ấm áp.
Thì ra Phó Dạ Hi vừa quay lại chỗ đỗ xe, mang theo một chiếc khăn quàng cổ dày từ trong xe đến cho Tống Thính Tuyết.
"Biết là sẽ có tuyết, nhiệt độ giảm xuống rồi, may mà tôi chuẩn bị trước." Phó Dạ Hi quấn khăn quanh cổ Tống Thính Tuyết, quấn mấy vòng.
Chiếc khăn này là của Phó Dạ Hi, nó được làm từ chất liệu len cashmere, mỏng nhưng rất rộng, mềm mại và ấm áp. Đây là chiếc khăn mà trước khi ra ngoài, Phó Dạ Hi đã chuẩn bị sau khi xem dự báo thời tiết, không ngờ lại thật sự có dịp dùng đến.
Tống Thính Tuyết bị quấn đến mức cổ như to thêm, cả khuôn mặt đều vùi trong chiếc khăn.
Cậu ngửi thấy trên chiếc khăn có mùi hương đặc trưng của Phó Dạ Hi, mang theo hơi thở của gió tuyết.
"Vậy còn anh thì sao?" Giọng nói mơ hồ của Tống Thính Tuyết vang lên từ trong chiếc khăn, "Anh không lạnh à? Hay chúng ta cùng quàng một cái nhé?"
Phó Dạ Hi còn chưa kịp trả lời, đã thấy Tống Thính Tuyết tháo chiếc khăn ra, nhón chân lên và nói với hắn: "Cúi đầu xuống đi!"
Phó Dạ Hi vừa cúi đầu theo lời cậu, vừa nói: "Nếu sớm về xe, thì hai chúng ta đâu cần phải quàng chung một chiếc khăn thế này."
"Có sao đâu!" Tống Thính Tuyết nhăn mũi.
"Boong—boong—" Tiếng chuông từ xa vọng đến.
Là tiếng chuông từ tháp đồng hồ, đánh dấu thời khắc đã là 12 giờ đêm.
Phó Dạ Hi như bừng tỉnh.
Khoảng cách giữa hắn và Tống Thính Tuyết rất gần, cả hai bị chiếc khăn quấn quanh, suýt chút nữa khuôn mặt cũng dán sát vào nhau.
Hơi thở quấn quýt.
Ánh mắt của Phó Dạ Hi rơi xuống chóp mũi của Tống Thính Tuyết.
Hắn nói: "Tiểu Tuyết, chúc mừng sinh nhật."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!