Tối hôm đó về đến nhà, Tống Thính Tuyết vẫn còn đang bận tâm vì chuyện của Đằng Duệ.
Thậm chí cậu còn đăng nhập vào một số diễn đàn chuyên nghiệp của trường và các trang web khác, muốn xem có ai thảo luận về lý do bị loại khỏi cuộc thi hay không, nhưng hoàn toàn không có manh mối nào.
Ngược lại, ông chủ từng giới thiệu việc làm thêm cho cậu trước đây lại nhắn tin tới: [Chào cậu, gần đây sao không thấy cậu nhận việc làm thêm nữa? Mấy ngày nay trong nhóm có công việc phát tờ rơi, cậu có muốn thử xem không?]
Tống Thính Tuyết trả lời đối phương: [Cảm ơn ạ, nếu có thời gian cháu sẽ xem qua.] rồi đặt điện thoại sang một bên.
Cậu đột nhiên cảm thấy mông lung.
Cậu lại cầm điện thoại lên, mở tài khoản ngân hàng ra xem.
Số tiền trong đó đều là do cậu tích góp từng chút một qua các công việc làm thêm suốt mấy năm nay.
Đối với cậu mà nói đã là rất nhiều, nhưng so với những việc và những người khác... vẫn chỉ như muối bỏ bể.
Cậu muốn rời khỏi nhà họ Tống, muốn tự mình gây dựng sự nghiệp, nhưng nhìn tình hình hiện tại, mọi thứ dường như đều rất khó khăn.
Cậu như thể mãi mãi không thoát khỏi cái số phận đó.
Cái số phận bị mắc kẹt trong thôn Tiểu Bạc ấy.
Càng nghĩ càng đau đầu, tâm trạng của cậu tệ đến mức quên cả rửa mặt đánh răng, cứ thế nằm úp mặt xuống giường ngủ thiếp đi.
Đợi đến khi Phó Dạ Hi làm xong việc trở về, liền thấy Tống Thính Tuyết đang ngủ nghiêng mặt trên giường như vậy.
Phó Dạ Hi nhẹ nhàng đi tới, định giúp cậu thay đồ ngủ, đắp chăn cẩn thận, lại phát hiện Tống Thính Tuyết vẫn còn nắm chặt điện thoại trong tay.
Đang xem gì mà ngủ cũng không chịu buông?
Phó Dạ Hi nhớ lại từ lúc tan học đến giờ tâm trạng của Tống Thính Tuyết cứ uể oải, trầm ngâm một lát, hắn nhẹ nhàng lấy điện thoại ra khỏi tay cậu.
Điện thoại dùng vân tay để mở khóa, Phó Dạ Hi đặt ngón tay của Tống Thính Tuyết lên khu vực cảm biến.
Không phải hắn cố tình muốn xâm phạm quyền riêng tư của đứa nhỏ. Hắn tự nhủ như vậy.
Chỉ là hắn muốn biết rốt cuộc đứa nhỏ đang buồn phiền điều gì.
Vừa mở điện thoại ra, giao diện trình duyệt web lập tức hiện lên, Phó Dạ Hi lướt qua lịch sử truy cập.
"Cuộc thi thiết kế game Đằng Duệ", "Thi rớt vòng sơ khảo cuộc thi thiết kế game Đằng Duệ", "Nguyên nhân bị loại khỏi cuộc thi thiết kế game Đằng Duệ", "Đằng Duệ có phân biệt đối xử với người khuyết tật không?"...
Tất cả đều là những thông tin liên quan đến cuộc thi thiết kế game của Đằng Duệ.
Chỉ trong thoáng chốc, Phó Dạ Hi đã hiểu ra nguyên nhân.
Hắn đặt điện thoại của Tống Thính Tuyết xuống, lặng lẽ ra khỏi phòng, gọi điện cho Lý Cẩn.
Đầu dây bên kia vừa bắt máy, hắn liền nói: "Giúp tôi hỏi người của Đằng Duệ, tại sao trong cuộc thi thiết kế game lần này họ lại loại bài dự thi của Tống Thính Tuyết từ vòng sơ khảo?"
"Hả?" Lý Cẩn kinh ngạc. "Phó tổng, cậu Tống đã tham gia cuộc thi thiết kế game của Đằng Duệ à?"
"Sao?" Phó Dạ Hi nói, "Có vấn đề gì không? Em ấy không thể tham gia chắc?"
"Không phải, không phải..." Lý Cẩn vội vàng nói, "Tôi chỉ cảm thấy... cậu ấy cần gì phải đi đường vòng như vậy... À không, để tôi đi hỏi giúp ngài ngay bây giờ."
"Em ấy có lý tưởng của riêng mình," Phó Dạ Hi tranh thủ lúc Lý Cẩn còn chưa kịp cúp máy, bình thản nói, "Không phải ai cũng cam lòng làm chim hoàng yến trong lồng sắt."
Lý Cẩn nhận ra mình đã nói nhiều lời không nên, liền vội vàng xin lỗi rồi cúp máy ngay, sau đó lập tức gọi điện cho người phụ trách cuộc thi thiết kế game lần này do Đằng Duệ tổ chức.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!