Nước trong hồ khẽ gợn sóng, Tống Thính Tuyết cảm giác trong đầu mình như vang lên tiếng "ong ong".
Bàn tay của Phó Dạ Hi trượt từ sống lưng cậu xuống dưới, Tống Thính Tuyết chỉ thấy chiếc khăn tắm vừa quấn vào người dường như sắp bung ra.
Thực ra cậu không phải không hiểu gì, chỉ là có phần chậm chạp trong chuyện tình cảm. Nhưng tuổi còn trẻ, máu nóng sôi trào, sáng nay vừa bị Phó Dạ Hi hôn đến mức thật thật giả giả, lần này tất nhiên cũng chẳng ngoại lệ.
Phó Dạ Hi cảm nhận được sự thay đổi của Tống Thính Tuyết.
Hắn không nhịn được mà cười khẽ một tiếng.
Tống Thính Tuyết cảm nhận được rung động từ lồng ngực hắn, biết ngay hắn đang cười mình, chỉ hận không thể lập tức tìm cái lỗ nào chui xuống cho rồi.
Tay Phó Dạ Hi không dừng lại, thẳng thừng vén khăn tắm của Tống Thính Tuyết ra.
Từ đầu đến cuối chỉ diễn ra trong vài phút ngắn ngủi.
Tống Thính Tuyết cũng hơi sững người, có phần không thể tin nổi, cậu cúi đầu nhìn tay của Phó Dạ Hi như không dám tin vào mắt mình.
Phó Dạ Hi hơi nghiêng người, rút mấy tờ giấy từ kệ bên hồ nước.
[Cũng may, rất khỏe mạnh.] Hắn dùng tay ra dấu.
Tống Thính Tuyết: "..."
Toàn thân cậu như quả cà chua chín đỏ.
Tống Thính Tuyết đã được "giải quyết", còn Phó Dạ Hi thì chưa. Cậu còn đang băn khoăn có nên "có qua có lại" hay không, thì Phó Dạ Hi đã đứng dậy rời khỏi bồn nước nóng.
Cả buổi chiều cứ thế trôi qua. Tối đến ăn cơm xong cũng không có lịch trình gì, Tống Thính Tuyết chưa từng để bản thân rảnh rỗi thế này bao giờ.
Ban đầu cậu thấy hơi lo, nhưng nhớ đến bao lì xì 1000 tệ mà Phó Dạ Hi chuyển cho trong điện thoại, cậu lại đột nhiên cảm thấy, nằm ườn ra cũng không tệ.
Chắc đây là niềm vui của việc "nằm không cũng có tiền" chăng.
Tống Thính Tuyết an tâm nằm ườn trên giường, để bản thân hóa thành một con cá mặn chính hiệu.
Buổi tối, không biết Phó Dạ Hi lấy đâu ra một cái máy tính, nói là có chút việc cần xử lý, rồi ngồi xuống làm việc luôn.
Nói là cùng nhau làm cá mặn, vậy mà kẻ cuồng công việc này lại âm thầm "vượt chỉ tiêu" sau lưng cậu.
Tống Thính Tuyết thì lại chẳng có gì để làm, đành lấy điện thoại ra lướt bâng quơ.
Xem một vòng tin tức chẳng thấy gì hay ho, cậu lại chuyển sang lướt video ngắn, nhưng cảm thấy vô vị, lại sợ tiếng ồn ảnh hưởng đến Phó Dạ Hi nên tắt đi, mở mạng xã hội ra, nghĩ ngợi một lúc, rồi đổi luôn ID thành: "Cá mặn Tuyết Tuyết".
Tên "Tuyết Tuyết siêng năng" thì quá phổ biến, chứ "Cá mặn Tuyết Tuyết" thì hiếm thấy. Quả nhiên, không lâu sau, tin nhắn của Ôn Hàm liền tới đúng hẹn.
[Một người có nội hàm: Gì thế này, sao Tuyết hóa cá mặn rồi, cuối tuần không đi làm thêm à?]
Tống Thính Tuyết đang rảnh cũng rảnh thật, liền nhắn lại trò chuyện với cậu ta.
[Cá mặn Tuyết Tuyết: Ra ngoài chơi rồi.]
[Một người có nội hàm: Với chồng cậu à?]
Tống Thính Tuyết: "..."
[Một người có nội hàm: Cũng tốt đấy chứ, anh ta chịu đưa cậu ra ngoài chơi. Hai người kết hôn xong còn chưa đi tuần trăng mật mà phải không?]
Sao Ôn Hàm nói chuyện thẳng thắn quá vậy?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!