Chương 39: (Vô Đề)

Sau khi đã gần như nắm được kỹ thuật, Phó Dạ Hi phụ trách cầm cần câu, còn Tống Thính Tuyết thì làm nhiệm vụ canh chừng. Cậu chỉ cần nhìn thấy cá cắn câu, liền nhắc hắn thu cần.

Hai người phối hợp một lúc lâu, nhưng vẫn chẳng được gì.

Chủ yếu là vì lũ cá ở đây quá tinh ranh, mỗi lần thấy phao câu động đậy, Phó Dạ Hi thu cần, kết quả chỉ thấy chiếc lưỡi câu trơ trụi, còn mồi đã bị cá ăn sạch.

Sau vài lần như thế, Tống Thính Tuyết cảm thấy vô cùng chán nản.

"Chúng ta chỉ đang cho cá ăn thôi," Cậu nói, "Cá thì no căng, còn trưa nay chúng ta lại phải chịu đói."

"Không sao," Phó Dạ Hi rất kiên nhẫn, "Không câu được cá thì quay về khách sạn, vẫn có thể ăn đầu cá mà."

"Cá ở đây khó câu lắm," một người câu cá gần đó chen vào, "đầu to, miệng cũng to, rất khó cắn câu. Chúng tôi đến còn sớm hơn cả hai người, mà vẫn chẳng câu được mấy con."

"Cũng không hẳn đâu," một người khác ở xa hơn nói, "hôm qua tôi thấy một ông lão xách cả thùng cá về. Ông ấy bảo chỉ câu buổi chiều mà được bảy, tám con cơ đấy."

Mấy người câu cá bắt đầu bàn tán xôn xao, trao đổi kinh nghiệm với nhau.

Tống Thính Tuyết ngồi bên cạnh Phó Dạ Hi, nghe ngóng một hồi nhưng chẳng thu được kinh nghiệm gì hữu ích. Toàn là mấy câu chuyện phiếm, hơn nữa vì họ sợ làm cá chạy mất nên nói chuyện rất khẽ, khiến cậu nghe đến mệt mỏi.

Phó Dạ Hi nhận ra tâm trạng của cậu, liền vỗ nhẹ vào chiếc ghế đẩu nhỏ bên cạnh mình, giọng điềm đạm: "Ngồi xuống đi, đừng đi qua đi lại, câu cá là việc cần kiên nhẫn. Đi lại như vậy chỉ làm cá sợ chạy mất thôi."

"Được rồi," Tống Thính Tuyết đành phải trở lại bên cạnh Phó Dạ Hi ngồi xuống, "Biết đâu lũ cá cảm nhận được em đang căng thẳng cho nên mới không dám lại gần."

Phó Dạ Hi xoa đầu cậu.

Hai người lại ngồi nhìn mặt hồ một lúc. Đột nhiên, Tống Thính Tuyết phát hiện phao câu trên mặt hồ bắt đầu nhấp nhô lên xuống.

Cảm giác lần này hoàn toàn khác trước, cậu có linh cảm cá đã cắn câu thật rồi.

Cậu vội vã đưa tay, đập mạnh lên cánh tay Phó Dạ Hi, lực quá mạnh khiến tiếng "bốp bốp" vang lên rõ ràng.

Phó Dạ Hi "hít" một tiếng, thực ra hắn cũng đã nhìn thấy phao câu chuyển động rồi. Dù bị đau, hắn vẫn cố nhịn, không tránh những cú đập "mèo con" của Tống Thính Tuyết. Tay hắn khẽ giật cần câu, một con cá lớn sống động, quẫy đạp mạnh đang cắn chặt lưỡi câu bị kéo lên.

"Wow! Con cá to quá!" Tống Thính Tuyết vừa reo lên khe khẽ, vừa vỗ tay vui mừng.

"Ừ," Phó Dạ Hi nói, "Đổi bằng cánh tay của tôi đấy."

Lúc này Tống Thính Tuyết mới nhận ra mình vừa dùng sức đập tay Phó Dạ Hi quá mạnh. Đợi hắn tháo con cá ra khỏi lưỡi câu, thả vào thùng nước, cậu rón rén lại gần, nhẹ nhàng xoa tay hắn: "Xin lỗi nhé..." Giọng đầy áy náy. "Vừa rồi em phấn khích quá."

Lực của nhóc con này cũng không hề nhỏ, nhưng Phó Dạ Hi nào so đo với cậu. "Nếu thật lòng muốn xin lỗi thì hôn một cái là được."

Tống Thính Tuyết lập tức rụt tay lại, mặt đỏ bừng.

Không được đâu! Vết thương trên môi bị cắn hồi sáng còn chưa lành mà! TAT.

Hai người câu đến trưa, cuối cùng cũng chỉ thu được một con cá trắm lớn.

Nhưng con cá này to đến mức cảm giác cũng đủ để hai người ăn no.

Phó Dạ Hi xách thùng cá, cùng Tống Thính Tuyết đi đến một nhà hàng gia đình gần đó.

Chủ nhà hàng là một đôi vợ chồng chất phác. Thấy Phó Dạ Hi mang tới con cá lớn, họ khen hai người may mắn câu được con cá vừa to vừa khỏe, rồi mang cá vào bếp chế biến.

Đầu cá ở đây đúng là đặc sản, hương vị tươi ngon, khiến Phó Dạ Hi và Tống Thính Tuyết ăn no căng. Một con cá được chế biến thành hai món, cuối cùng vẫn không thể ăn hết.

Tống Thính Tuyết ăn đến mức bụng căng tròn, ăn xong lại cùng Phó Dạ Hi ra ngoài đi dạo trên núi để tiêu cơm.

Trong lúc đi dạo, Phó Dạ Hi kể cho Tống Thính Tuyết nghe một vài chuyện về mình lúc còn ở nhà họ Phó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!