Khu nghỉ dưỡng mà Phó Dạ Hi chọn nằm ở thành phố bên cạnh Ninh Thành, là một khu sơn trang nghỉ mát gần hồ chứa nước lớn. Tuy chỉ là hồ chứa, nhưng cảnh sắc lại vô cùng nên thơ, núi non sông nước hòa quyện như một bức tranh thủy mặc, mang đậm khí chất tiên cảnh thoát tục.
Vài năm trước, nơi này vẫn còn hoang sơ chưa được khai thác. Chính quyền có ý định phát triển du lịch, Phó Dạ Hi cũng từng cân nhắc đầu tư đấu thầu, nhưng sau khi đánh giá kỹ lưỡng, hắn cảm thấy dự án này không phù hợp với định hướng phát triển tương lai của Phó thị nên đã quyết định từ bỏ.
Giờ đây, trong khu nghỉ dưỡng đã xây xong khách sạn năm sao cao cấp, còn có cả bể bơi suối nước nóng rất tiện nghi, là nơi lý tưởng cho những chuyến du lịch nghỉ dưỡng ít người biết đến.
Thực ra, lúc biết Phó Dạ Hi muốn đưa Tống Thính Tuyết đến khu sơn trang gần hồ này nghỉ dưỡng, Tiêu Dĩ Hằng còn cười nhạo hắn, bảo hắn "già rồi thì làm chuyện của người già", hỏi sao không đưa "trẻ con" đến chỗ nào vui vẻ hơn.
Nhưng Phó Dạ Hi lại cảm thấy, nghỉ ngơi thì phải chọn nơi yên tĩnh thư thả, chứ kiểu như đi máy bay đường dài mười mấy tiếng, vừa về đã phải lao đầu đi làm thì còn đâu là nghỉ ngơi nữa.
Chi bằng đến chỗ nào gần gần, tuỳ ý thả hồn ngẩn ngơ một chút.
Dù sao đó cũng chỉ là ý của riêng hắn, chứ cũng chẳng hỏi qua ý kiến của đứa nhỏ, không biết cậu có thích không.
Nhưng đứa nhỏ có vẻ rất vui, xem ra cũng rất mong đợi, suốt dọc đường cứ dán mắt nhìn ra ngoài cửa xe.
"Thích quá đi mất! Trước giờ em chưa từng được đi chơi đâu!" – Tống Thính Tuyết bỗng nhỏ giọng thốt lên.
Phó Dạ Hi sửng sốt.
"Lúc còn ở thôn Tiểu Bạc, nơi xa nhất em từng đi chỉ là viện phúc lợi cách đó mười mấy cây số. Sau khi đến Ninh Thành, nơi xa nhất em từng đến là thôn Tiểu Bạc," Tống Thính Tuyết quay đầu, nghiêng đầu cười với hắn – "Tức là, em chỉ mới đi được có hai chỗ thôi."
Cậu nói bằng giọng điệu nhẹ nhàng, mềm mại.
"Ừ. Sau này em sẽ còn có cơ hội đi xa hơn nữa." – Phó Dạ Hi đáp.
Hắn bỗng cảm thấy quyết định vội vàng lần này có vẻ hơi thiếu suy nghĩ. Lẽ ra hắn nên hỏi qua ý kiến của cậu, biết đâu cậu lại muốn đến nơi nào xa hơn để chơi thì sao.
Khi xe đến khu nghỉ dưỡng thì trời đã về đêm. Trên đường đi hai người chỉ ăn tạm chút gì đó lót dạ. Vừa tới nơi, quản gia đã đưa họ đến phòng đã đặt trước.
Phòng mà Phó Dạ Hi chọn nằm trên tầng cao nhất của khách sạn, có cửa sổ sát đất bao trọn tầm nhìn toàn khu nghỉ dưỡng. Trong phòng còn có cả suối nước nóng riêng, có thể vừa ngâm mình ngoài ban công vừa thưởng ngoạn cảnh đẹp xa xa.
Chỉ tiếc là hôm nay đã quá muộn. Tuy trong sơn trang có hệ thống đèn chiếu sáng ban đêm được thiết kế rất tinh tế, nhưng ra xa một chút thì chỉ còn một màu đen đặc, phải chờ đến sáng hôm sau mới có thể ngắm trọn cảnh núi non bao quanh hồ nước.
Phó Dạ Hi đã đặt trước bữa tối. Giờ này chắc cũng tính là ăn khuya rồi. Hai người mới vào phòng chưa được bao lâu thì có tiếng gõ cửa, phục vụ khách sạn đẩy xe thức ăn bước vào.
"Chào quý khách, đây là bữa tối mà hai người đã đặt trước ạ."
Món đặc sản của sơn trang là cá. Do trời đã khuya, Phó Dạ Hi chỉ gọi hai tô mì cá đặc biệt cho mình và Tống Thính Tuyết. Nghe nói sợi mì được làm từ thịt cá, chắc đứa nhỏ chưa từng ăn bao giờ, có thể cho cậu nếm thử.
Nắp đậy của đĩa trên xe thức ăn vừa được mở ra, Tống Thính Tuyết liền mở đôi mắt mèo xinh đẹp đến gần. Từ góc nhìn của Phó Dạ Hi còn có thể thấy được chóp mũi nhỏ nhắn của cậu khẽ động đậy.
"Thơm quá!" Cậu mong đợi quay đầu lại, nhìn về phía Phó Dạ Hi.
"Ăn đi," Phó Dạ Hi nói, "Lần này mỗi người một tô, tôi không đút cho em ăn nữa đâu."
"Thì cũng có cần anh đút ăn đâu!" Tống Thính Tuyết ngồi xuống bên bàn ăn, "Em không đợi anh đâu nha, ăn trước đây!"
Trông cậu có vẻ như sắp ch** n**c miếng đến nơi.
Phó Dạ Hi cởi áo khoác, tiện tay sắp xếp hành lý mang theo, rồi cũng đến ngồi xuống đối diện Tống Thính Tuyết.
Đây là một căn phòng suite, bàn ăn đặt ở phòng khách bên ngoài phòng ngủ, sát cửa sổ, có thể vừa ăn vừa ngắm cảnh đêm lung linh của sơn trang.
Đứa nhỏ vừa húp mì, vừa hỏi: "Anh Dạ Hi, trước đây anh có hay đi chơi không?"
Thực ra trong lòng cậu cũng đoán được, Phó Dạ Hi bận rộn như vậy, chắc cũng chẳng có thời gian đâu.
Hiếm khi có cơ hội nói chuyện phiếm với đứa nhỏ, Phó Dạ Hi nói: "Hồi còn đi học thì từng ra nước ngoài vài lần, sau này đi làm phần lớn là đi công tác, chủ yếu vì công việc, không tính là đi chơi được."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!