Ăn xong một bữa cơm, bụng Tống Thính Tuyết lại no căng.
Cậu hoàn toàn không nhớ nổi mình đã ăn những gì, chỉ biết Phó Dạ Hi cứ liên tục gắp đồ bỏ vào đĩa của cậu, đến cuối cùng miệng cậu cũng không kịp nhai.
Cậu nghiêm túc nghi ngờ rằng có phải Phó Dạ Hi mắc chứng cuồng nhìn người khác ăn hay sở thích ăn đồ người ta thừa lại không!
Cuối cùng, Tống Thính Tuyết thật sự không ăn nổi nữa, nên phần còn thừa mới bị Phó Dạ Hi quét sạch.
Nhìn thì chẳng giống kiểu người có thói quen ăn đồ thừa của người khác, vậy mà cứ thích ăn phần cậu để lại là sao?
Tống Thính Tuyết vừa xoa bụng vừa len lén liếc nhìn Phó Dạ Hi bằng ánh mắt như mèo con.
Phó Dạ Hi: "Ăn no rồi, có muốn tôi xoa bụng cho em không?"
Mọi người trong bàn ăn vẫn đang trò chuyện, Phó Dạ Hi đã vươn tay tới.
Tống Thính Tuyết giật nảy mình, vội vàng hất tay hắn ra.
"Bốp" một tiếng vang rõ ràng, cuối cùng cũng khiến những người khác trong nhà họ Tống chú ý.
"Đã ăn no rồi à?" Tống Tiên Minh ngồi bên kia bàn cười nói, "Đã bảo người nấu trà tiêu thực rồi, ở lại uống một chút đi. Dạ Hi, lát nữa ăn xong, không biết có thể nói chuyện riêng với con một chút không?"
Tống Tiên Minh đã lên tiếng, mọi người cũng buông đũa, đồng loạt đứng dậy rời khỏi bàn.
Những người khác trong nhà họ Tống sang phòng khách uống trà, Phó Dạ Hi và Tống Tiên Minh thì vào phòng tiếp khách.
Tống Thời Nguyện quay về phòng mình trên lầu, lặng lẽ sao chép nội dung trong USB của Tống Thính Tuyết vào máy tính cá nhân, rồi lại âm thầm xuống lầu, thừa lúc cậu không chú ý nhét lại USB vào cặp máy tính của cậu.
Đến khi Tống Tiên Minh và Phó Dạ Hi nói chuyện xong thì trời đã không còn sớm, bọn họ cũng nên rời đi rồi.
Tống Tiên Minh cùng Lâm Khả Mạn và Tống Thời Sâm tiễn hai người ra tận cổng biệt thự nhà họ Tống.
"Tiểu Tuyết à," Tống Tiên Minh nhìn cậu, nói, "Bình thường có gì cần cứ nói với ba mẹ. Ba mẹ đều ở đây, những gì có thể cho con, nhất định sẽ cho."
Tống Thính Tuyết hơi không quen. Đây là lần đầu tiên cậu nghe được những lời này từ miệng Tống Tiên Minh.
Cậu không biết nên đáp lại thế nào, chỉ "Vâng" một tiếng.
Nghe rất qua loa, nhìn là biết cậu chẳng để tâm đến lời đó.
Tống Tiên Minh có chút ngượng ngùng, lại liếc mắt nhìn Phó Dạ Hi.
Phó Dạ Hi vỗ vỗ vai Tống Thính Tuyết, cùng cậu lên xe của chú Lương.
Trước khi lên xe, Phó Dạ Hi dừng lại, quay đầu nói với Tống Tiên Minh: "Tiểu Tuyết chẳng thiếu thứ gì cả, ngài không cần lo lắng."
Nói xong, hắn cũng vào xe.
Xe chạy đi, Tống Tiên Minh vẫn đứng yên tại chỗ, sắc mặt thay đổi vài lần, cuối cùng chỉ khẽ thở dài, nói với Lâm Khả Mạn và Tống Thời Sâm đang đứng sau lưng: "Về thôi."
Đợi xe chạy xa rồi, Tống Thính Tuyết mới hỏi Phó Dạ Hi: "Vừa rồi trong nhà, ba em đã nói gì với anh vậy?"
Cậu có linh cảm rằng giữa Tống Tiên Minh và Phó Dạ Hi chắc chắn có nhắc đến chuyện liên quan đến cậu.
"Ông ấy nói ông ấy nhận ra rằng trước đây mình có phần thiên vị, không đủ quan tâm đến em. Bây giờ nghĩ lại, muốn bù đắp."
Phó Dạ Hi nói thẳng.
Dù sao chuyện này cũng chẳng cần giấu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!