Chương 36: (Vô Đề)

Trong bóng tối, môi lưỡi quấn lấy nhau, mọi cảm giác đều bị phóng đại đến cực hạn, bên tai Tống Thính Tuyết hoàn toàn không còn chút âm thanh nào.

Có khoảnh khắc, cậu còn nghi ngờ liệu mình có quên đeo ốc tai điện tử hay không.

Không rõ đã qua bao lâu, Phó Dạ Hi rốt cuộc cũng buông môi cậu ra hoàn toàn.

Nước bọt còn sót lại trên môi họ kéo ra một sợi tơ bạc dài mảnh, phản chiếu một tia sáng mờ nhòe trong bóng tối.

Tống Thính Tuyết đỏ bừng cả mặt, đến cả đầu cũng đỏ ửng, mãi đến khi Phó Dạ Hi bật đèn phòng khách lên, sắc đỏ trên mặt cậu vẫn chưa chịu tan đi.

Hơn nữa lần này, khóe môi cậu lại bị Phó Dạ Hi cắn một cái.

Đèn sáng lên, Tống Thính Tuyết mới cảm thấy khóe miệng đau rát.

Cậu vô thức đưa tay chạm vào môi mình.

"Xì..." Tống Thính Tuyết cảm thấy rất khó hiểu, "Sao lần nào anh cũng cắn em vậy..."

"Vì rất thơm, mùi dâu tây." Phó Dạ Hi nói.

Tống Thính Tuyết: "..."

Cuối cùng, vì giường ở phòng ngủ phụ vẫn chưa được trải, nên Tống Thính Tuyết vẫn ngủ cùng Phó Dạ Hi.

**

Thời gian trôi lúc nào không hay, bức tranh tự do mà Tống Thính Tuyết đang vẽ cũng đã gần như hoàn thành. Cậu rất hài lòng, có một vài chi tiết cần phải được chỉnh sửa, nhưng hiện tại chưa phải lúc, cậu cần chuẩn bị cho cuộc thi trước đã.

Việc vẽ bằng công cụ kỹ thuật số mang lại cho Tống Thính Tuyết nguồn cảm hứng bất tận. Cậu nảy ra một ý tưởng mới, mà một khi tư duy đã được khai thông thì tốc độ hoàn thành sẽ rất nhanh. Cậu cật lực làm việc suốt một tuần liên tục, cuối cùng cũng hoàn thành xong tác phẩm cần nộp cho cuộc thi, chỉ còn một chút việc dọn dẹp hậu kỳ, không tốn quá nhiều thời gian, đến gần ngày nộp chỉ cần chỉnh sửa thêm một chút là được.

Trò chơi mà cậu và Ôn Hàm cùng thiết kế đã thành hình sau vài lần chạy thử. Để tìm người test và nghe thêm ý kiến phản hồi chân thực, Ôn Hàm đã gửi tập tin nén của trò chơi cho Lâm Nùng, bảo cô ấy chơi thử rồi góp ý.

Trong trò chơi này, phần lập trình chủ yếu là do Ôn Hàm phụ trách, còn Tống Thính Tuyết đảm nhiệm phần mỹ thuật, đồng thời cũng hỗ trợ chút ít ở phần code và đưa ra vài ý tưởng hay. Vì thế không thể nói ai đóng góp nhiều hơn ai, cả hai người đều bỏ ra thời gian và công sức như nhau.

Ngoài thiết kế trò chơi nhỏ, Đằng Duệ còn ra một bài toán viết mã cho một game thể loại Rogue. Tuy đề không quá phức tạp và không có nhiều đất để phát huy, nhưng bản thân thể loại game Rogue lại biến hóa phong phú, đầy sáng tạo, nên rất có giá trị kiểm tra năng lực và trí tưởng tượng của người tham gia.

Thời gian gần đây, toàn bộ sự chú ý của Tống Thính Tuyết đều dồn vào tranh vẽ, đến khi deadline tới gần cậu mới phát hiện mình vẫn chưa viết xong đoạn mã đề thi.

Trời đã trở lạnh, hôm đó Lâm Khả Mạn gửi tin nhắn cho Tống Thính Tuyết, hỏi cậu cuối tuần có rảnh không, hy vọng cậu có thể cùng Phó Dạ Hi về nhà họ Tống ăn một bữa lẩu.

Có lẽ là do chuyện xảy ra hôm ấy trong buổi tiệc sinh nhật của ông cụ nhà họ Tống ở biệt thự cũ, khiến Lâm Khả Mạn nhận ra điều gì đó, nên bà mới muốn làm chút việc để hàn gắn mối quan hệ giữa nhà họ Tống và Phó Dạ Hi.

Ban đầu, Lâm Khả Mạn nghĩ rằng cuộc hôn nhân giữa nhà họ Tống và Phó Dạ Hi chỉ đơn thuần là sự kết hợp đôi bên cùng có lợi. Hiện tập đoàn Phó thị đang trong giai đoạn mở rộng, mặc dù khi rơi vào tay Phó Dạ Hi quy mô đã không còn nhỏ, nhưng Phó Dạ Hi rất có dã tâm. Mà đã có dã tâm, ắt sẽ có lúc cần đến sự trợ giúp của nhà họ Tống, dù gì bên ngoài cũng đang đồn đại rằng Phó Dạ Hi khắc vợ khắc con.

Bên cạnh hắn không có người thân thiết, người nhà họ Phó thì sợ hắn, ghét hắn, thậm chí còn có không ít người hận hắn đến tận xương tủy. Vậy mà nhà họ Tống vẫn chịu gả người cho hắn, lại còn là con ruột, đúng là đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi.

Nhưng bà không ngờ rằng Phó Dạ Hi lại không phải kiểu người vô cảm như bà nghĩ.

Hắn rất cưng chiều Tống Thính Tuyết, thậm chí sẵn sàng bỏ ra số tiền lớn chỉ để cậu có thể nhìn thấy pháo hoa điện tử do drone ghép thành bên bờ sông Ninh Thành.

Lúc đó, Lâm Khả Mạn mới sực nhớ ra, đứa con ruột của bà khi còn rất nhỏ đã mất thính lực.

Sau khi phẫu thuật cấy ốc tai điện tử, dây thần kinh thính giác của cậu trở nên mẫn cảm, khi đeo ốc tai không thể nghe những âm thanh quá lớn, quá náo nhiệt và bất ngờ.

Cậu sợ tiếng nổ của pháo hoa, nhưng pháo hoa điện tử yên tĩnh thì không.

Điều này, người nhà họ Tống không ai nghĩ đến, chỉ có Phó Dạ Hi nghĩ tới.

Dù sao, có ai sẽ nghĩ đến việc để người khác có thể nhìn thấy khoảnh khắc pháo hoa vụt nở bên bờ sông, mà không tiếc bỏ ra một số tiền lớn để giữ lại một điều vốn dĩ sẽ tan biến trong chớp mắt?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!