Lúc ông cụ Tống xuống lầu, Tống Thính Tuyết đã được Phó Dạ Hi dỗ dành ổn thỏa.
Cậu vừa khóc rất thương tâm, nước mắt làm ướt một mảng lớn áo của Phó Dạ Hi, khiến cả hai lúc này đều khó xử.
May mà Phó Dạ Hi có mang theo quần áo dự phòng, để trong xe của chú Lương. Hắn nhờ chú mang vào giúp, tiện thể xin người làm trong nhà họ Tống một ly nước trái cây lạnh.
Đôi mắt của Tống Thính Tuyết đã sưng húp, tạm thời không thể làm gì để giảm sưng, đành miễn cưỡng uống chút nước trái cây lạnh để bình ổn lại tâm trạng, tránh lát nữa càng nghĩ càng buồn rồi lại khóc — tuy cậu bảo là sẽ không, nhưng Phó Dạ Hi vẫn nhét ly nước vào tay cậu.
Nơi hai người đứng khá khuất, ít người qua lại, là do Phó Dạ Hi cố tình chọn chỗ ấy. Nhưng biệt thự cũ của nhà họ Tống hôm nay có đông khách khứa, vẫn không tránh khỏi có người đi ngang, và không ít ánh mắt tò mò đổ dồn về phía họ.
Lúc này Tống Thính Tuyết ngoan ngoãn hơn hẳn, bắt đầu hối hận vì vừa rồi khóc quá dữ, nghi ngờ mắt mình có sưng to như quả óc chó không, không dám ngẩng mặt nhìn ai, chỉ biết rụt người nép sát vào bên Phó Dạ Hi.
Nhưng ông cụ Tống đã xuống đến nơi, mọi người cũng không tiện đứng mãi bên ngoài phòng tiệc, phải vào để chuẩn bị nhập tiệc.
Ông cụ được người làm đỡ vào sảnh tiệc, ánh mắt quét một lượt khắp phòng.
Cuối cùng ánh nhìn dừng lại trên người Phó Dạ Hi và Tống Thính Tuyết đang đứng sau lưng hắn, sau đó ông quay sang người phía sau ra hiệu: "Bắt đầu đi."
Trên bàn tiệc đã bày sẵn những món ăn tự chọn nóng hổi nghi ngút khói.
Trong dịp như thế này, mục đích chính của mọi người là giao lưu xã giao, nên tiệc buffet cho phép tự do đi lại là lựa chọn phù hợp nhất.
Phó Dạ Hi lấy ít đồ ăn cho Tống Thính Tuyết, rồi cả hai chọn một góc yên tĩnh để ngồi.
Thật ra trong suốt khoảng thời gian ấy, cũng có không ít người đến bắt chuyện với Phó Dạ Hi, nhưng hắn luôn dồn hết sự chú ý vào Tống Thính Tuyết, gần như không có ý muốn trò chuyện với ai khác.
Những người này tự biết mất mặt nên cũng không tiếp tục làm phiền nữa.
Tuy nhiên, ông cụ Tống lại chủ động bước tới tìm Phó Dạ Hi.
Là nhân vật chính trong buổi tiệc sinh nhật hôm nay, Phó Dạ Hi không thể tỏ vẻ thờ ơ, chỉ có thể dùng ánh mắt ra hiệu bảo Tống Thính Tuyết cứ ăn tiếp, rồi đứng dậy tiếp đón.
Không ngờ ông cụ lại chủ động bước lên trước hai bước, nghênh đón hắn.
"Dạ Hi," Ông cụ mở lời, "Năm ngoái sức khỏe ta không tốt, không tổ chức sinh nhật được, tính ra cũng đã hơn 2 năm không gặp con rồi."
Lễ cưới của Phó Dạ Hi và Tống Thính Tuyết, cũng vì lý do sức khỏe mà ông cụ không thể đến tham dự được.
Phó Dạ Hi khẽ gật đầu: "Ông vẫn nên giữ gìn sức khỏe."
"Nhớ lại mấy năm trước, khi con vừa tốt nghiệp, cũng chỉ... xấp xỉ tuổi Thính Tuyết bây giờ, lúc đó cha con mất, con còn không rơi lấy một giọt nước mắt trong lễ tang. Người ngoài đều bảo con lạnh lùng vô tình, thậm chí có người còn nói chính con khắc chết Phó Chước... Haiz..."
Ông cụ Tống thở dài: "Ta biết, hoàn cảnh của nhà họ Phó các con không cho phép lơ là dù chỉ một chút."
"Ta cũng không tin những gì họ nói... Phó Chước bị con khắc chết. Con có năng lực, có thủ đoạn, cuối cùng ai có thể ngồi được vào vị trí này thì lời người đó mới là lẽ phải. Cho nên, ta rất khâm phục con."
Nói rồi, ông lại quay sang nhìn Tống Thính Tuyết: "Hai đứa... haiz," Ông cụ lại thở dài, "Sống cho tốt với nhau."
Phó Dạ Hi gật đầu, đưa mắt nhìn theo bóng lưng ông cụ rời khỏi góc phòng nơi họ đang đứng.
Xung quanh bắt đầu vang lên những lời bàn tán xì xào.
"Ông cụ nói những lời này là có ý gì?"
"Đang đứng ra chống lưng cho nhị thiếu gia nhà họ Tống đó."
"Đứa nhỏ này nhìn lạ mặt thật."
"Là đứa được nhà họ Tống nhận về trước đó."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!