Chương 34: (Vô Đề)

Phó Dạ Hi đã nghiệm ra một điều: hôn môi không có công thức cố định.

Hắn đã quá thiển cận, cứ mãi nghĩ về tư thế hay cách làm thế nào cho đúng mà không nhận ra rằng, thật ra nụ hôn hay bất kỳ sự thân mật nào cũng đều là biểu hiện khi tình cảm dâng trào.

Hành vi do cảm xúc chi phối thì làm gì có công thức? Nên cắn một cái cũng là điều hết sức tự nhiên thôi. Ai bảo môi đứa nhỏ mềm như thạch, mỗi lần hôn vào là hắn không nhịn được muốn cắn nhẹ một cái.

Cho đến khi bên tai vang lên tiếng rên khe khẽ, hình như đứa nhỏ có chút không vui, cậu lấy lại thần trí, đẩy nhẹ vai hắn ra.

Phó Dạ Hi lập tức lùi lại.

"Em..." Mặt Tống Thính Tuyết đỏ bừng, vành tai cũng ửng đỏ.

Cậu giơ mu bàn tay lên lau miệng, quay mặt sang một bên.

Phó Dạ Hi lui đến mép giường, nhìn cậu: "Tôi nghĩ, trước khi kết hôn tôi từng nói với em rồi, tôi hy vọng có thể duy trì cuộc hôn nhân này. Tiểu Tuyết, chúng ta là vợ chồng hợp pháp, tôi cũng sẽ tôn trọng em. Ý của tôi chắc em hiểu rõ. Nếu em không muốn, tôi sẽ không đụng vào em."

"Em không phải... không phải là..."

Tống Thính Tuyết không có ý đó, chỉ là... khi nãy, bất chợt cậu đã nghĩ đến một điều: cậu thực sự muốn làm chuyện đó sao?

Cậu từng lên kế hoạch cho tương lai của mình. Khi Phó Dạ Hi nhờ Lý Cẩn đến bàn chuyện ký hợp đồng tiền hôn nhân, tuy ngoài mặt cậu tỏ vẻ đồng ý với mọi điều khoản hai bên thương lượng, nhưng thực ra trong lòng cậu đã vạch sẵn kế hoạch của riêng mình.

Kế hoạch ấy là: một ngày nào đó, cậu và Phó Dạ Hi nhất định sẽ ly hôn.

Tống Thính Tuyết không phải con rối ngoan ngoãn mặc người điều khiển, ít nhất thì cậu tin rằng mình không phải vậy.

Nếu không có lợi ích, cậu đã chẳng về nhà họ Tống. Cậu muốn bản thân có thể nghe được, cũng muốn có một tương lai tốt đẹp hơn.

Kỳ thật cậu và Tống Thời Nguyện ở một khía cạnh nào đó cũng chẳng khác nhau mấy. Chỉ là, Tống Thời Nguyện được hưởng trọn vẹn sự yêu thương của nhà họ Tống, còn cậu thì không.

Từ khi cậu sinh ra, y tá bệnh viện đã ôm nhầm cậu và Tống Thời Nguyện, từ đó bọn họ bước lên hai con đường định mệnh hoàn toàn khác biệt do ông trời sắp đặt.

Kỳ thật, có đôi khi Tống Thính Tuyết có thể hiểu Tống Thời Nguyện. Nếu có thể sở hữu những điều mà người khác cả đời cũng không chạm tới được, ai lại cam lòng buông bỏ?

Nhưng cậu không có, nên cậu chỉ có thể tự lập kế hoạch cho mình.

Tất nhiên, giữa họ vẫn có điểm khác biệt. Cậu không tin rằng số phận sẽ luôn hào phóng ban tặng cho một người. Những thứ không thuộc về mình, sớm muộn cũng sẽ bị lấy lại bằng cách khác.

Điều cậu cần, cậu càng muốn tự mình giành lấy bằng nỗ lực.

Cho nên, nếu như cậu và Phó Dạ Hi kết hôn có điều kiện, có tiền đề, vậy cậu càng muốn giữ nó ở phạm vi lợi ích.

Chẳng phải vậy sao?

Nếu không vì lợi ích, sao Phó Dạ Hi có thể đồng ý liên hôn với nhà họ Tống?

Cậu không tin Phó Dạ Hi lại làm một cuộc giao dịch thua lỗ như vậy.

Mà lý do cậu chấp nhận nhà họ Tống, cũng chẳng qua là vì cậu vẫn còn cần đến họ...

Cậu không cao thượng đến thế.

Khi mọi vỏ bọc bị l*t tr*n, tình cảm không còn thuần túy nữa, lý trí buộc phải lên ngôi.

Sự ấm áp trong mắt Phó Dạ Hi dần phai nhạt. Hắn nhận ra, Tống Thính Tuyết thực sự đang từ chối mình.

Hắn còn tưởng rằng... chí ít thì Tống Thính Tuyết là đồng ý.

Thì ra, tất cả chỉ là hắn tự mình đa tình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!