Vài món ăn được làm ra một cách hời hợt, nói là Tống Thính Tuyết cùng Phó Dạ Hi nấu, thực tế vẫn là một mình Phó Dạ Hi làm.
Phó Dạ Hi cũng không hiểu nổi—một con mèo nhỏ bình thường nhìn qua lanh lợi thông minh là thế, tại sao lại "rớt xích" trong chuyện nấu ăn này chứ.
Phó Dạ Hi hắn cũng không giống như người ngay cả một việc đơn giản cũng không giải thích rõ ràng.
Trước kia còn tưởng Tống Thính Tuyết không biết nấu ăn là do dì Chung dạy chưa đủ kỹ, hắn nghĩ chỉ cần kiên nhẫn một chút, cậu thể nào cũng học được.
Nhưng đến giờ xem ra, có vài chuyện quả thực cần đến chút thiên phú.
Huống chi đứa nhỏ này đúng là không chuyên tâm cho lắm, mỗi lần dạy nấu ăn là ánh mắt cứ dao động khắp nơi, nhìn qua là biết chẳng chú ý gì mấy.
Nhưng thôi vậy, chuyện cũng chẳng nghiêm trọng gì, dù sao cũng không ai ép buộc cậu nhất định phải biết nấu nướng.
Vì dì Chung về nhà, nên sau khi ăn xong, Tống Thính Tuyết chủ động nhận rửa bát.
Chuyện này là cậu tự nguyện, không phải do Phó Dạ Hi ép buộc. Trong nhà còn có cả máy rửa bát, thật ra rửa cũng chẳng phiền phức gì, nhưng cậu lại ôm hết việc vào thân, rõ ràng là vì chột dạ. Ít nhiều cũng nhận ra lúc nãy Phó Dạ Hi thật sự rất nghiêm túc dạy cậu nấu ăn, mà cậu lại phung phí sự kiên nhẫn của một người thầy tốt như vậy.
Tiếng va chạm nhẹ của bát đũa vọng ra từ nhà bếp. Tống Thính Tuyết cẩn thận xếp bát đũa vào máy rửa, quay đầu lại liền thấy Phó Dạ Hi đang đứng ở cửa bếp, dáng vẻ thong thả. Cậu bèn hỏi: "Anh Dạ Hi, anh không bận việc à?"
"Bận cái gì?" Phó Dạ Hi đáp qua loa.
"Tài liệu của anh, video hội nghị của anh," Tống Thính Tuyết đứng thẳng dậy, tay khẽ đặt bên miệng, ho nhẹ một tiếng, bắt chước dáng vẻ hôm nọ Phó Dạ Hi nói chuyện với Lý Cẩn trong công ty: "Mang phương án lên đây, bảo bọn họ làm lại, trước tuần sau phải nộp cho tôi."
Cậu nhướng mày, ánh mắt nghiêm nghị nhìn thẳng về phía trước, cằm hơi hếch lên, khí thế kiêu ngạo rõ ràng.
Đôi lông mày xinh đẹp bị cậu nhíu lại thành hình chữ bát ngược.
"Tôi có vậy sao?" Phó Dạ Hi vẫn điềm nhiên.
"Em đang bắt chước khí thế của anh đó," Tống Thính Tuyết khẽ ho, rồi nói, "Hình như trong phòng ăn còn một đôi đũa, lấy giúp em với."
"Nếu tôi thực sự có cái 'khí thế' đó, em cũng dám sai tôi đi lấy đũa à?"
Phó Dạ Hi quay lại phòng ăn, nhặt đôi đũa cuối cùng trên bàn lên, xoay người đưa cho Tống Thính Tuyết.
Tống Thính Tuyết đưa tay ra đón, nhưng Phó Dạ Hi lại thu tay về.
Tống Thính Tuyết ngẩng đầu nhìn Phó Dạ Hi với vẻ khó hiểu.
"Dạy em," Phó Dạ Hi tiến lại gần một bước, "Xem tôi thật sự nói chuyện với Lý Cẩn thế nào."
Tống Thính Tuyết trừng to đôi mắt mèo, căng thẳng lùi lại.
"Lần sau..." Phó Dạ Hi cúi người, nghiêng đầu, từ từ lại gần, "Nếu khi tôi dạy em nấu ăn mà em vẫn không nghiêm túc, thì tôi sẽ..."
Tống Thính Tuyết thực sự hơi sợ, căng thẳng nhìn hắn chằm chằm.
"Tôi sẽ lại vỗ béo em thành một quả bóng."Phó Dạ Hi đứng thẳng người, nhàn nhạt nhìn Tống Thính Tuyết.
Tống Thính Tuyết: "..."
Đúng lúc này, điện thoại của Phó Dạ Hi rung lên, là lời nhắc sắp đến giờ họp video.
Hắn hỏi Tống Thính Tuyết: "Còn cần tôi giúp gì không?"
"Không không!" Tống Thính Tuyết vội xua tay, "Anh mau đi đi!"
Dùng giọng điệu dọa người nhất, để nói mấy lời vô vị nhất, thật là... đáng sợ quá đi!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!