Chương 32: (Vô Đề)

Sau hôm đó, Tống Thính Tuyết bỗng dưng yêu thích việc học nấu ăn.

Rất đột ngột.

Đột ngột đến mức chính cậu cũng không hiểu nổi.

Thật ra thì học nấu ăn cũng không phải chuyện hoàn toàn vô ích, dù sao trước đây cậu vốn chẳng biết nấu ăn là gì.

Muốn no bụng mà không biết nấu nướng hình như cũng không ổn cho lắm.

Nếu như... ý cậu là nếu một ngày nào đó, cậu rời khỏi Phó Dạ Hi, thậm chí rời khỏi nhà họ Tống, không còn căn

-tin trường học, không còn các cô chú trong viện phúc lợi, lại càng không có dì Chung hay người giúp việc của nhà họ Tống nấu cơm, vậy chẳng phải cậu nên học cách tự chăm sóc bản thân sao?

Dù sao thì ra ngoài ăn một bữa rất tốn tiền, rõ ràng là tự đi chợ nấu cơm sẽ rẻ hơn nhiều.

Chi bằng nhân lúc có người sẵn lòng dạy cậu, học thêm một kỹ năng, cũng coi như là chuyện tốt.

Huống chi, mấy ngày nay cậu thật sự không có cảm hứng, những bản vẽ phác thảo ra đều khiến cậu không hài lòng. Với trạng thái như vậy, thật sự là không thể nhận đơn, càng đừng nói đến chuyện gửi tranh đi thi — ngay cả chính mình còn không qua nổi cửa, có khi vòng sơ khảo đã bị loại rồi.

Vẫn nên cẩn thận thì hơn.

Thế là, vào những ngày không phải cuối tuần, Phó Dạ Hi tăng ca không có thời gian về nhà ăn cơm, Tống Thính Tuyết chủ động nhờ dì Chung dạy cậu nấu ăn.

Ngày thường cậu không có nhiều tiết, nên thời gian về nhà rất sớm. Hơn nữa chú Lương lại nắm rõ thời khóa biểu của cậu — hình như là do Phó Dạ Hi gửi cho — nên mỗi lần tan học, chú Lương luôn đến trường đón cậu rất đúng giờ.

Dì Chung thì rảnh rỗi, cũng không thấy phiền vì bị Tống Thính Tuyết quấn lấy. Cậu đã chịu học thì dì cũng sẵn lòng dạy.

Hôm nay Tống Thính Tuyết học làm rau xào đơn giản và thịt xào ớt. Dì Chung không dám dạy món gì quá phức tạp, một là sợ cậu học không nổi, hai là lo cậu nấu món gì đó quá khó rồi thật sự cho nổ tung cả bếp thì dì không kham nổi trách nhiệm ấy.

Thế nhưng, chỉ với hai món đơn giản như vậy, Tống Thính Tuyết cũng luống cuống tay chân, chẳng biết nên làm gì trước làm gì sau.

Đến khi cậu hậu đậu làm rơi hết cả đống rau đã thái xuống đất, dì Chung cũng chỉ còn biết dở khóc dở cười.

"Cậu Tống này," dì Chung nhắc khẽ, "thật ra không cần học cũng chẳng sao, trong nhà vẫn luôn có người nấu cơm cho cậu. Tôi cũng sẽ không để cậu và Phó tiên sinh phải chịu đói mà, đúng không?"."

Tống Thính Tuyết xấu hổ cúi người nhặt rau lên: "Dì Chung... chỗ này rửa sạch chắc vẫn ăn được, cháu... cháu sẽ ăn hết..."

"Ai," dì Chung chỉ có thể bất đắc dĩ thở dài, "chỉ rơi xuống đất thôi mà, không sao cả."

Có Tống Thính Tuyết bên cạnh "quấy phá", hai người mải mê bận rộn, đến mức Phó Dạ Hi trở về khi nào cũng không hay biết.

Cho đến khi hắn xuất hiện bên ngoài nhà bếp.

"Cốc cốc", Hắn gõ vào cánh cửa kính trượt bên hông bếp.

Hai người trong bếp đồng loạt quay đầu nhìn lại, lúc này mới nhận ra đã đến giờ cơm như thường lệ.

"Phó tiên sinh," dì Chung vội nói, "xin lỗi, tại tôi đang dạy cậu Tống nấu ăn nên không để ý thời gian. Ngài đợi một lát, tôi làm xong ngay đây."

"Á á á!" Tống Thính Tuyết cũng quay đầu lại, "Anh Dạ Hi, sao anh về rồi!"

Phó Dạ Hi tựa người vào khung cửa: "Không hoan nghênh à..."

"Không, không phải!" Tống Thính Tuyết vội vàng buông cái xẻng trên tay xuống, "Em tưởng anh không về nên mới nhờ dì Chung dạy nấu ăn... giờ anh về rồi thì em không làm nữa..."

Lần trước cậu nấu cơm cho Phó Dạ Hi ăn, chắc chắn là không ngon lắm, vậy mà hắn vẫn ăn hết.

Cậu tự biết mình thế nào, "hại" người ta một lần là đủ rồi, không thể hại lần thứ hai được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!