Chương 30: (Vô Đề)

Cuối tuần này đối với Tống Thính Tuyết quả thực là cô đơn vô cùng.

Ban đầu cậu đã hẹn với Ôn Hàm cùng chuẩn bị cho việc thiết kế thi đấu, nhưng sau khi nhổ răng, hàm răng sưng to, kéo theo cả khuôn mặt cũng sưng lên, cậu phải thường xuyên chườm lạnh.

Điều đáng sợ hơn là máu từ vết thương chảy ra, bác sĩ bảo không được nhổ ra mà phải nuốt vào.

Bởi vì động tác "nhổ" rất dễ làm tổn thương lớp máu đông đã liền lại trên vết thương, không tốt cho việc hồi phục. Trừ khi nghiêng mặt, để nước bọt từ từ chảy ra theo khóe miệng.

Hành động này trông ngu ngốc đến mức không thể tả nổi.

Thế nên cuối tuần này không thích hợp để ra ngoài.

Cậu đã hẹn với Ôn Hàm rằng có chuyện gì thì liên lạc qua mạng, những việc khác đợi khi vết thương đỡ hơn rồi tính tiếp.

Đau quá.

Đau đến mức Tống Thính Tuyết muốn khóc.

Cậu cứ nghĩ nhổ răng xong là xong, nào ngờ điều đau đớn nhất đang đợi ở phía sau.

Nhưng cũng không phải không có tin tốt, ốc tai điện tử của cậu đã được sửa xong. Bệnh viện gửi bưu kiện về căn hộ, Tống Thính Tuyết đeo thử và cảm thấy rất ổn. Ngoại trừ việc nếu sau này có bất kỳ khó chịu nào thì cần phải quay lại điều chỉnh vài lần, còn lại thì cảm giác không khác gì trước kia.

Về bản thảo vẽ trước đó cậu nhận, Tống Thính Tuyết không mấy hài lòng, định trả lại tiền đặt cọc cho khách hàng. Nhưng sau khi xem bản hoàn chỉnh, khách hàng nhất quyết muốn trả nốt số tiền còn lại, thậm chí còn đặc biệt chuyển thêm một khoản nữa.

[Mi, đây là tiền đặt cọc cho đơn tiếp theo của tôi, thanh toán luôn rồi, khi nào Mi bắt đầu làm thì cứ liên hệ nhé. Nếu không xếp được lịch cũng không sao, tôi sẽ đợi! À mà Mi ơi, tôi cảm thấy kỹ năng vẽ của Mi gần đây tiến bộ rất nhiều, bức tranh này màu sắc thật rực rỡ, tôi cực kỳ thích! Nhưng có phải vì thay thiết bị mới nên kỹ thuật sử dụng màu sắc chưa thực sự thuần thục không... Tất nhiên đây chỉ là ý kiến cá nhân của tôi thôi! Tôi vẫn rất yêu Mi, vì tiền ở đâu thì tình yêu ở đó mà!

Nếu Mi cảm thấy chưa hài lòng với tranh của mình thì cứ luyện tập thêm nhé. Ahhh, những cái khác tôi không hiểu lắm, nhưng dù sao thì chỉ cần Mi mở nhận đơn, tôi sẽ mua hết!]

Khách hàng này quả là có con mắt tinh tường, lập tức nhận ra điều khiến Tống Thính Tuyết không hài lòng với bức tranh.

Có lẽ đúng là vì thay thiết bị mới nên cảm giác với màu sắc cần thời gian để thích nghi lại.

Tuy nhiên, Tống Thính Tuyết vẫn cảm thấy... về chuyện vẽ tranh, hình như cậu đang rơi vào giai đoạn bế tắc.

Ôn Hàm từng nói, vừa làm thêm vừa vẽ tranh thì không thể cân bằng cả hai. Nếu quá bận rộn, cậu nên cân nhắc từ bỏ một cái.

Giờ đây, Tống Thính Tuyết thấy rằng nếu việc vẽ tranh đang gặp bế tắc, cậu có nên tạm thời từ bỏ nó và tập trung vào công việc làm thêm không?

Dù sao cũng phải có những thứ buông tay thì mới có được thứ khác.

Nhưng Tống Thính Tuyết không nghĩ ra được.

Cậu là kiểu người không chịu ngồi yên một chỗ.

Buổi trưa, dì Chung đến nấu cơm cho Tống Thính Tuyết. Dì vô tình nhắc đến việc tối nay Phó Dạ Hi lại không về ăn cơm: "Ôi trời, cuối tháng lúc nào cũng bận rộn hơn hẳn. Họp hành phải kéo dài đến 11, 12 giờ đêm. Lần trước Phó tiên sinh ở lại công ty qua đêm, sáng về còn bảo tôi nấu mấy món thanh đạm để dưỡng dạ dày. Tôi nhìn sắc mặt cậu ấy là biết ngay dạ dày không ổn, chắc bệnh cũ lại tái phát rồi.

Hôm nay lại là cuối tháng, không biết phải làm việc đến mấy giờ nữa đây!"

"Nhiều cuộc họp đến thế sao ạ?" Tống Thính Tuyết ôm mặt, mơ hồ hỏi dì Chung.

"Đúng vậy, công ty lớn là vậy mà. Nhất là cuối tháng..." Dì Chung nhìn Tống Thính Tuyết, thấy cậu đang cầm túi chườm đá, má sưng đỏ, ánh mắt dì lộ vẻ thương cảm hơn: "Đúng là khổ thân. Một lát nữa dì sẽ xay cháo nhuyễn, thêm trứng và chút nước hầm gà, rắc ít hành lá. Cậu ăn một chút, không ăn thì làm sao có sức được."

Tối qua vì đau răng mà Tống Thính Tuyết đã không ăn được gì.

Thế mới thấy Phó Dạ Hi nói cậu ăn nhiều hơn trước khi nhổ răng là có tầm nhìn xa thế nào.

Nghĩ đến việc hôm qua Phó Dạ Hi đã ở bên cạnh cậu cả ngày để nhổ răng, có lẽ khiến công việc bị trì hoãn, hôm nay lại phải làm bù, Tống Thính Tuyết cảm thấy hơi áy náy với hắn.

Vì hôm nay không có việc gì để làm, cũng chẳng có cảm hứng sáng tác, cậu nghĩ chi bằng để dì Chung dạy mình làm vài món ăn, rồi mang đến công ty cho Phó Dạ Hi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!