Chương 27: (Vô Đề)

...

Lúc này, Phó Dạ Hi mới sực nhớ ra: việc mình hôn đứa nhỏ, hình như vẫn chưa hỏi ý kiến của cậu.

Mặc dù là hợp pháp, nhưng không hỏi thì có vẻ... không được ổn lắm.

Nghĩ đến đây, Phó Dạ Hi liền lùi ra sau một chút, đến gần bên tai Tống Thính Tuyết đang đeo ốc tai, nhỏ giọng hỏi: "Có được không?"

Hình như Tống Thính Tuyết nghe thấy Phó Dạ Hi hỏi cậu.

Hỏi cậu cái gì?

Hình như là... hỏi cậu có được không?

Cái gì mà có được không?

Có được phép hôn cậu không?

... Đã hôn rồi mới hỏi?

Cậu phải trả lời sao đây?

Nếu nói không được, thì Phó Dạ Hi có thu lại nụ hôn vừa rồi không?

Tống Thính Tuyết hơi ngẩn người, đầu óc rối bời.

Cậu nghĩ rất lâu, cuối cùng vẫn thành thật nói theo cảm nhận trong lòng: "Em không biết."

Không biết?

Không biết... nghĩa là ngầm đồng ý rồi.

Phó Dạ Hi nghĩ vậy, cười thầm trong bụng, sau đó lại cúi đầu hôn cậu thêm lần nữa.

"Pháo hoa" vẫn đang không ngừng nở rộ trên bầu trời, rực rỡ muôn màu, nhưng lúc này Tống Thính Tuyết lại không có tâm trạng để xem nữa. Trước mắt cậu chỉ có khuôn mặt Phó Dạ Hi, gần đến vậy.

Trong ánh sáng muôn màu của bầu trời, cậu nhìn thấy đôi mắt khép hờ của Phó Dạ Hi, và hàng lông mi đang khẽ run.

Cậu sắp không thở nổi nữa rồi.

Phó Dạ Hi nhận ra Tống Thính Tuyết hình như quá căng thẳng, nín thở suốt từ nãy tới giờ. Hắn sợ cậu bị nghẹt thở đến ngất, nên cuối cùng cũng chịu buông ra.

Cuối cùng cũng được hít thở rồi.

Tống Thính Tuyết thở phào một hơi.

Thật ra Phó Dạ Hi chẳng có mấy kinh nghiệm – nói đúng hơn là hoàn toàn không có, hắn không biết hôn một người thì nên như thế nào, rốt cuộc cần làm gì.

Nhưng hắn luôn muốn làm chuyện này, nên khi nãy mới không nghĩ ngợi gì mà cứ thế hôn luôn.

Môi của đứa nhỏ rất mềm, lúc hắn dán môi vào thì đôi môi đó khẽ run, Phó Dạ Hi không kiềm được mà l**m nhẹ một cái, còn cắn nhẹ môi dưới của cậu. Bây giờ nhìn lại, hình như môi dưới của cậu hơi sưng.

Có lẽ là hơi quá...

Phó Dạ Hi nghĩ, lần sau nên tìm cách học tập một chút rồi mới thực hành.

Với tư cách là người nắm quyền của Phó thị, vua của các "vua cày cuốc", Phó Dạ Hi tự thấy mình là người rất chịu khó học hỏi.

Mà cũng may, bài kiểm tra vừa rồi của hắn cũng không đến nỗi nào, chắc đủ điểm qua môn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!