Chương 26: (Vô Đề)

Ánh đèn rực rỡ của thành phố Ninh thành về đêm phản chiếu trên mặt sông, dường như kéo cả khung cảnh phía bên dòng sông hòa làm một với làn sóng lăn tăn.

Du thuyền chậm rãi rẽ sóng trôi đi. Tống Thính Tuyết ngửi thấy trong làn gió đêm mùi ẩm ướt và thanh mát.

Cậu dang rộng hai tay, một chân giẫm lên lan can.

Phó Dạ Hi giật mình, vô thức bước nhanh về phía trước, đưa tay giữ lấy eo cậu.

Hơi thở lạnh như băng tuyết tức khắc lấn át mùi gió đêm, dồn dập mà bất ngờ xộc thẳng vào mũi Tống Thính Tuyết.

Cậu quay đầu lại, suýt chút nữa đụng vào cằm của Phó Dạ Hi.

Phó Dạ Hi hơi ngửa đầu ra sau.

Hai người đứng quá gần nhau. Tống Thính Tuyết và hắn vốn có chênh lệch chiều cao, trước đây cậu luôn phải ngẩng đầu mới nhìn thấy mặt hắn. Nhưng lúc này, khi đứng trên thanh chắn ngang của lan can boong tàu, cậu lại có thể gần như ngang tầm mắt với Phó Dạ Hi.

"Ưm..." Tống Thính Tuyết chẳng hiểu sao hơi thở lại trở nên lộn xộn, lắp bắp nói: "Sao anh lại chạy đến đây, em đâu có định nhảy xuống đâu."

Phó Dạ Hi sầm mặt: "Ai nói em sẽ nhảy xuống, tôi sợ em trượt chân rơi xuống."

"Chỗ bình thường thì không đứng lại cứ phải leo lên chỗ nguy hiểm như thế, nhìn vào không sợ mới là lạ."

"Em có nắm tay vịn mà!" Tống Thính Tuyết mềm giọng biện hộ.

"Cũng không được," Phó Dạ Hi cố ý hạ thấp giọng, lạnh hơn mấy phần, "Em tưởng đang quay phim chắc?"

Với sắc mặt này của hắn nếu là người khác, hoặc bất kỳ nhân viên nào của Phó thị, e rằng đã bị hắn dọa đến run rẩy, nhưng Tống Thính Tuyết lại không hề có cảm giác, ngược lại còn ngẩn người ra hỏi: "Phim gì cơ?"

Phó Dạ Hi cũng ngẩn ra.

Hắn chợt nhớ tới một kiến thức nóng hổi: 'Titanic' là một bộ phim đã ra mắt từ lâu, khi phim công chiếu, Tống Thính Tuyết thậm chí còn chưa ra đời.

Phó Dạ Hi bỗng thấy lòng nhoi nhói.

Càng khiến hắn đau lòng hơn là, đứa nhỏ này còn hơi phản nghịch, lí nhí nói: "Anh căng thẳng quá rồi đó, em không gặp nguy hiểm đâu mà! Anh như bà ngoại em vậy á, hồi trước bà em hay bảo là, già rồi chịu không nổi mấy chuyện giật mình đâu! Mỗi lần thấy em nhảy nhót tung tăng lại nói, Tiểu Tuyết à, đừng hù bà nghe chưa..."

Phó Dạ Hi: "..."

Hay lắm, xem ra cậu chê hắn già.

Người già đúng là không chịu nổi k*ch th*ch mạnh.

Thế thì sao chứ?

Phó Dạ Hi hơi siết tay, ôm eo Tống Thính Tuyết nhấc cậu khỏi lan can, bế cả người cậu xuống.

"A a——" Bất ngờ bị nhấc bổng lên, Tống Thính Tuyết mới thực sự bị dọa sợ, cả người lơ lửng giữa không trung, sau đó tầm nhìn lảo đảo, rồi chân cậu chạm đất vững vàng.

"Đứng yên," Phó Dạ Hi nói, "Lại nhảy nhót như khỉ nữa, tôi thật sự sẽ bị đau tim mất."

"Không có mà..." Tống Thính Tuyết nhỏ giọng lầm bầm, "Anh đâu có già tới mức bị đau tim đâu."

Phó Dạ Hi suýt nữa bật cười vì tức.

Cái gọi là "độ tuổi Schrödinger", đúng là không thể quản nổi đứa nhỏ phản nghịch này.

*Độ tuổi của Schrödinger: ám chỉ sự mơ hồ, không rõ ràng.

Vừa nhắc đến bà ngoại đã từng nuôi mình, Tống Thính Tuyết bỗng cảm thấy nhớ bà.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!