Sau khi Tống Thời Nguyện rời đi, du thuyền bắt đầu rời bến.
Phó Dạ Hi và Tống Thính Tuyết đứng trên boong tàu ngắm cảnh bên ngoài nhà hàng, Tống Thính Tuyết nghiêng mặt, đợi Phó Dạ Hi giúp cậu đeo ốc tai lại.
"Thế nào?" Phó Dạ Hi hỏi Tống Thính Tuyết, "Có nghe thấy không?"
Tai trái thuận lợi tiếp nhận giọng nói mang theo chút lạnh lẽo nhàn nhạt của Phó Dạ Hi.
Không có âm thanh ồn ào "xì xào", tất cả đều bình thường.
Tống Thính Tuyết ngẩng lên, nhìn Phó Dạ Hi, khẽ gật đầu: "Nghe rõ rồi."
Cậu cảm nhận rõ ánh mắt từ nhà hàng qua cửa kính trong suốt to lớn trên boong đều đang đổ dồn về phía hai người.
Tống Thính Tuyết thuận theo ánh mắt bọn họ, nhìn về phía bên trong cửa kính.
Phó Dạ Hi cũng nhàn nhạt đưa mắt nhìn theo.
Ngay lập tức, tất cả khách khứa trong nhà hàng giả vờ như chẳng có chuyện gì xảy ra, ai nấy vội vã chuyển sự chú ý, bắt đầu trò chuyện với người bên cạnh.
Tống Thính Tuyết thu lại ánh mắt, hỏi Phó Dạ Hi: "Vừa nãy anh đã nói gì vậy? Cảm giác như bọn họ ai cũng sợ anh."
"Không nói gì nhiều," Phó Dạ Hi trả lời bằng giọng lạnh nhạt, "Chỉ nói rằng, từ nay về sau, bất kỳ buổi tiệc, buổi họp mặt hay sự kiện công khai nào do Phó thị hoặc Phó gia tổ chức, thì đều không chào đón đứa con nuôi của nhà họ Tống, cũng như bất cứ ai từng bắt nạt em trước mặt tôi. Phó Dạ Hi tôi cũng không phải là người chết, làm sao có thể để bọn họ ngang nhiên làm vậy với em ở địa bàn của tôi."
Chẳng trách.
Nhưng Tống Thính Tuyết đoán rằng có lẽ lời nói thật sự của Phó Dạ Hi còn khó nghe hơn thế, nếu không thì sắc mặt của vợ chồng nhà họ Tống, thậm chí cả Tống Thời Nguyện lúc ấy cũng sẽ không khó coi đến vậy.
Con nuôi...
Tống Thời Nguyện quả thật rất ghét nghe thấy từ này.
Sau khi Tống Thời Nguyện xuống thuyền, mấy người bạn của cậu ta đã dùng thiệp mời của người khác để lẻn vào cũng bị nhân viên phục vụ đuổi xuống thuyền.
Lần này, e rằng Tống Thời Nguyện sẽ cảm thấy mặt mũi đời này của mình đều mất hết.
Nhưng điều đó thì liên quan gì đến Tống Thính Tuyết cơ chứ?
Dù sao chỉ cần Tống Thời Nguyện không vui, Tống Thính Tuyết sẽ cảm thấy rất vui.
Nghĩ đến đây, Tống Thính Tuyết không nhịn được mà khẽ cười lén một chút.
Biểu cảm nhỏ nhặt này của cậu, Phó Dạ Hi đều nhìn thấy hết.
Tuy nhiên, Phó Dạ Hi không muốn nhắc đến chuyện này nhiều. Dù sao, đêm nay vẫn còn chuyện quan trọng hơn, không thể để những người đó và những việc vụn vặt không đáng kể làm hỏng tâm trạng.
"Đi ăn chút gì với tôi đi" Phó Dạ Hi nhìn đồng hồ, "Vẫn còn thời gian."
"Vâng." Tống Thính Tuyết đi cùng Phó Dạ Hi quay lại nhà hàng, hai người lại chọn một ít đồ ăn, ngồi xuống một chiếc bàn đôi yên tĩnh.
Thật ra bên cạnh nhà hàng cũng có phòng riêng độc lập, trên lầu dưới lầu cũng có chỗ thích hợp hơn để hai người ăn riêng, nhưng Phó Dạ Hi không muốn đi đâu nữa, chỉ muốn ngồi ở đây giống như mọi người khác, nhưng lại có chút không giống, chỉ đơn giản là điềm nhiên ăn uống như chẳng có ai xung quanh.
"Anh xem," Tống Thính Tuyết cầm một chiếc thìa, xiên một miếng bánh ngọt nhỏ, rồi dùng tay kia che miệng, hạ giọng nói: "Những người đó vẫn đang nhìn anh đấy. bình thường chắc anh đã làm không ít chuyện xấu, nếu không thì tại sao họ lại nhìn anh bằng ánh mắt như thế chứ?"
Phó Dạ Hi vẫn bình tĩnh tự nhiên, tay cầm dao nĩa cắt miếng bò bít tết không hề dừng lại chút nào: "Ánh mắt gì?"
Hắn hỏi với vẻ không mấy để ý.
"Chính là kiểu..." Tống Thính Tuyết suy nghĩ một lúc, rồi nói, "Có chút sợ hãi, có chút kỳ lạ, lại thêm một chút tò mò, muốn tìm hiểu nhiều hơn nữa... Nói chung là kiểu ánh mắt hóng chuyện ấy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!