Thứ Bảy.
Phó Dạ Hi và Tống Thính Tuyết hẹn nhau cùng xem pháo hoa ở nhà.
Tuy rằng không thể cảm nhận được không khí náo nhiệt của biển người, nhưng ít nhất căn hộ của Phó Dạ Hi có cửa sổ sát đất lớn, tầm nhìn rộng, còn có thể ngồi trong chiếc ghế sofa hình thỏ vừa xem pháo hoa vừa ăn chút gì đó, rất thoải mái.
Đây đã là lần thứ hai Phó Dạ Hi "trốn việc" trong tuần này, gần đây tần suất hắn "trốn việc" có hơi nhiều, vì thế nhân viên trong công ty lại có l đề tài để bàn tán.
Người ta đồn rằng tình cảm giữa Phó tổng và người nhà càng lúc càng mặn nồng, đã đến mức keo sơn gắn bó, chỉ muốn dính lấy nhau từng giây từng phút, cho nên giờ hắn chẳng buồn tăng ca nữa.
Có điều, Phó Dạ Hi không tăng ca cũng không ép nhân viên tăng ca theo, đối xử rất công bằng, không thiên vị ai.
Thế nên, mỗi lần Phó tổng "trốn việc" là cả công ty như được giải phóng, ai nấy đều được tan làm đúng giờ.
Tuy tình huống này hiện tại chưa xuất hiện thường xuyên, nhưng ai cũng tin rằng chỉ cần thêm một thời gian nữa, khi tình cảm giữa Phó tổng và người nhà càng thêm thắm thiết, thì mục tiêu làm việc từ 9 giờ sáng đến 5 giờ chiều của họ không còn xa nữa!
Từ công ty đi ra, thời gian còn khá sớm, Phó Dạ Hi tiện đường ghé qua căn hộ đón Tống Thính Tuyết, nói là muốn dẫn cậu đi siêu thị mua chút đồ.
Hôm nay Tống Thính Tuyết đã ngồi vẽ trong căn hộ suốt cả ngày, cảm giác như mắt mình sắp mù đến nơi.
Không thể không công nhận, thiết bị mà Phó Dạ Hi cho cậu 'mượn' dùng tốt hơn cái laptop cũ nát của cậu không biết bao nhiêu lần. Hôm nay ngoài việc vẽ mấy bản phác thảo thiết kế game, cậu còn lén lút nhận thêm một đơn đặt hàng từ khách quen cũ.
Vị khách này đã theo dõi cậu trên nền tảng nhận vẽ từ rất lâu, nhưng không biết là do cô quá bận không thường xuyên lên mạng, hay đơn giản là kém may mắn, lần nào Tống Thính Tuyết mở đơn cũng đều bỏ lỡ. Lần duy nhất cô bắt được đơn chính là lần đầu tiên hai người gặp nhau.
Câu đầu tiên cô nhắn là: [Mị, nhận đơn không mị! Giá cả dễ thương lượng!]
Khi đó Tống Thính Tuyết vừa mới mở gian nhận đơn của mình, còn chưa hiểu rõ những thuật ngữ phổ biến trong giới, cứ tưởng đối phương gọi "mị" là đang làm nũng, sau này mới biết "mị" thực ra là đang gọi cậu.
Về sau, phong cách vẽ của Tống Thính Tuyết ngày càng ổn định, cậu cũng dần nắm bắt được sở thích chung của người dùng trên nền tảng, lượng người theo dõi tăng lên rõ rệt. Mỗi lần mở đơn đều bị tranh giành đến mức phải đặt giới hạn số lượng, vì mở nhiều thì cậu cũng chẳng vẽ kịp.
Có một thời gian, ngày nào cậu cũng nhận được tin nhắn từ vị khách quen kia: [Mị, cậu mở đơn rồi! Lại không kịp nữa!]
Số lần như vậy nhiều lên, Tống Thính Tuyết cũng mềm lòng. Lần này cậu chỉ định nhận một đơn, liền âm thầm nhắn riêng cho cô ấy.
Không ngờ hôm nay đối phương lại đúng lúc đang online, bất ngờ đến mức cô còn chưa kịp nghĩ ra muốn đặt vẽ gì.
[Mị cứ vẽ tùy ý đi, tui đều nhận hết!]
Dù vậy, Tống Thính Tuyết vẫn trò chuyện sơ lược với cô, cuối cùng quyết định sẽ vẽ khung cảnh pháo hoa đêm nay mà cậu sắp được chiêm ngưỡng.
[Được mị! Vậy cậu vẽ OC tự thiết kế của tôi lên đi! Hehe, lần này hơi khác lần trước, vì tui vừa nghĩ ra ý tưởng mới! Tôi viết một câu chuyện mới cho anh trai sinh đôi, kể về việc ảnh xuyên vào thế giới ABO, trở thành một Omega khuyết tật có pheromone mùi dâu tây! Một lát nữa tui gửi thiết lập nhân vật cho mị nha!]
Mấy thứ như "ABO" hay "Omega", Tống Thính Tuyết thật sự không hiểu lắm. Nhưng cậu đã chịu khó tìm hiểu, cũng rất tôn trọng sở thích của người đặt hàng, đồng ý sẽ giao tranh trong vòng hai tuần tới.
Cậu cố tình kéo dài thời hạn giao tranh, một phần vì vẫn phải ưu tiên cho cuộc thi, phần khác là vì muốn thử dùng thiết bị của Phó Dạ Hi để vẽ một bản tranh chất lượng cao, Nếu kết quả cuối cùng khiến cậu hài lòng, thì khi nộp tác phẩm CG dự thi, ít nhất về mặt chất lượng hình ảnh, cậu có thể yên tâm trong phạm vi năng lực của mình.
Vì dùng mắt quá độ, nên khi cùng Phó Dạ Hi xuống lầu chuẩn bị ra ngoài, Tống Thính Tuyết trông có phần đờ đẫn.
"Lát nữa muốn mua gì không?" Phó Dạ Hi hỏi Tống Thính Tuyết, nhưng mãi chẳng nghe thấy cậu trả lời.
Hắn giơ tay lên, khẽ vẫy vẫy trước mắt cậu.
"À..." Tống Thính Tuyết hoàn hồn, "Em đang nghĩ đến kiểu người 'toàn thân tỏa ra mùi dâu tây, giống như một chiếc bánh kem nhỏ đầy mê hoặc' rốt cuộc sẽ trông như thế nào, nên vẽ ra sao."
"..." Phó Dạ Hi nhìn Tống Thính Tuyết một cái, lại không nhịn được mà nhìn cậu thêm lần nữa.
"Anh nhìn em làm gì vậy?" Tống Thính Tuyết ngẩng đầu, vẻ mặt khó hiểu.
"Không có gì." Phó Dạ Hi quay đầu đi, nhìn về phía trước. "Chỉ là đang nghĩ, sao tự dưng em lại khen mình dữ vậy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!