Chương 21: (Vô Đề)

Phòng ngủ của Phó Dạ Hi quả đúng như lời hắn nói, chiếc giường rất rộng.

Rộng gần bằng chiếc giường trong phòng ngủ chính ở nhà họ Phó, đệm cũng mềm mại chẳng kém.

Tống Thính Tuyết còn nhớ rõ cảm giác mềm mại của nệm khi ngồi ở cuối giường trong phòng ngủ chính.

Không cần phải bàn bạc gì thêm, chỉ cần một chiếc giường đủ chỗ cho hai người nằm, Phó Dạ Hi sẽ không đến mức thật sự để cậu ngủ ngoài sofa.

Tối hôm đó không có việc gì khác, tham quan phòng ốc xong, Tống Thính Tuyết vào thư phòng thử máy tính, còn Phó Dạ Hi thì làm việc ở phòng ngoài sát vách.

Cả hai gần như không phát ra tiếng động nào, thư phòng yên tĩnh đến mức chỉ còn văng vẳng tiếng bút vẽ lướt trên bảng số và âm thanh gõ phím nhẹ nhàng.

Không biết đã qua bao lâu, bên ngoài cửa sổ thư phòng chợt sáng lên ánh đèn màu rực rỡ.

Tống Thính Tuyết bị ánh sáng thu hút, quay đầu lại nhìn.

Thì ra là có người đang bắn pháo hoa ở phía xa.

Khu vực trung tâm Ninh Thành cấm đốt pháo trong dịp không phải lễ Tết, nhưng theo hướng những chùm pháo hoa đang nở rộ, có vẻ như chúng được bắn ở bờ sông Ninh Thành.

Chẳng lẽ là đang thử pháo hoa chuẩn bị cho lễ hội mùa thu vào cuối tuần?

Tống Thính Tuyết nhìn đến xuất thần, bất giác đi tới sát bên cửa sổ.

Phòng trong và ngoài của thư phòng vốn không tách biệt hoàn toàn, thật ra đứng trong thư phòng, cậu và Phó Dạ Hi vẫn có thể thấy được nhau. Cậu liếc thấy hình bóng phản chiếu trên kính cửa, nhận ra Phó Dạ Hi cũng đang nhìn cậu qua cửa sổ ấy.

[Em muốn đi xem pháo hoa không.]

Phó Dạ Hi ra dấu tay.

Lúc này Tống Thính Tuyết mới nhận ra mình không đeo máy trợ thính, liền vội vàng quay lại bàn, lấy máy lên đeo vào.

"Sẽ ồn lắm," Tống Thính Tuyết nói, "có khi em sẽ bị đau đầu."

"Vậy Tết thì sao?" Phó Dạ Hi hỏi.

Thực ra dịp Tết ở Ninh thành cũng cấm đốt pháo, nhưng vẫn có người lén bắn, nửa đêm thường là cao điểm, khi ấy cả thành phố sẽ ngập trong tiếng pháo nổ vang trời.

"Em sẽ ngủ, tháo tai ra," Tống Thính Tuyết nói, "thế là không nghe thấy gì nữa!"

Nếu đi xem pháo hoa ở bờ sông, để Tống Thính Tuyết tháo máy trợ thính thì không thực tế chút nào. Khi ra ngoài mà không nghe được âm thanh xung quanh, sẽ có rất nhiều nguy hiểm tiềm ẩn.

Thật ra nếu chỉ muốn xem pháo hoa, ở trong căn hộ này cũng chẳng khác gì, từ đây có thể nhìn rõ pháo hoa bắn bên bờ sông, không bị che chắn chút nào.

Nhưng mà...

Phó Dạ Hi có một cảm giác rất rõ ràng—trong mắt đứa trẻ ấy, dường như có một chút tiếc nuối vì không thể ra tận nơi xem pháo hoa.

Có lẽ con người ai cũng thích náo nhiệt, đặc biệt là ở độ tuổi của Tống Thính Tuyết, luôn muốn trải nghiệm những điều mình chưa từng có cơ hội trải qua.

Trong đầu Phó Dạ Hi chợt nảy ra một ý tưởng không tệ — vừa giúp cậu được nhìn pháo hoa, lại được hòa vào không khí lễ hội mà không bị tiếng pháo nổ làm ồn đến đau đầu.

Hắn lấy điện thoại ra, liên hệ với Lý Cẩn.

Tối đến, Tống Thính Tuyết tắm xong, mặc bộ đồ ngủ đi vào phòng ngủ chính.

Phòng ngủ chính cũng có phòng tắm, nhưng vì Phó Dạ Hi cũng cần dùng, nên cậu đã qua phòng phụ để tắm. Khi quay về thì Phó Dạ Hi đã tắm xong rồi.

Hắn mặc một chiếc áo ngủ bằng lụa, dựa vào đầu giường, trên tay cầm một quyển sách.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!