Phó Dạ Hi luôn nói căn hộ ở gần công ty của hắn là "căn hộ nhỏ", Tống Thính Tuyết còn tưởng rằng thật sự rất nhỏ, ai ngờ vừa bước vào khu nhà nơi căn hộ tọa lạc, cậu đã nhận ra là do mình thiển cận.
Khu dân cư cao cấp này nằm gần khu trung tâm CBD của thành phố, đầu năm còn có tin tức nói rằng giá giao dịch nhà cũ ở đây lại một lần nữa lập đỉnh. Tống Thính Tuyết vốn không quan tâm tin tức, nhưng cậu cũng biết hiện tại không chỉ riêng Ninh Thành, mà giá nhà ở khắp nơi trên cả nước đều đang có xu hướng giảm sút. Vậy mà giá nhà ở khu này vẫn tăng đều hằng năm, có thể thấy được giá trị của nó.
Xung quanh là những tòa nhà văn phòng lớn của các trung tâm thương mại chủ chốt, khu vực lại đẹp, còn có cả trường học, rất được tầng lớp có thu nhập cao ở gần đây ưa chuộng.
Hơn nữa, căn hộ của Phó Dạ Hi lại là dạng thông tầng, chẳng nhỏ chút nào, suýt nữa còn bằng căn "biệt thự lớn" mà Tống Thính Tuyết hay nhắc đến!
Vẫn như lần trước, dấu vân tay của Tống Thính Tuyết đã được cài đặt từ trước, Phó Dạ Hi để cậu tự mở cửa thử một lần, rồi mới đẩy cửa bước vào.
Nhìn kỹ một lượt, quả thật so với nhà họ Phó thì căn hộ này nhỏ hơn một chút, nhưng phong cách trang trí lại rất hợp với hình tượng của Phó Dạ Hi: tối giản, hiện đại. Vì nội thất ít, thêm vào đó góc tường còn có đèn dây âm tường, nên trông ấm cúng hơn nhà chính của họ Phó rất nhiều.
"Cậu Tống." dì Chung từ trong bếp đi ra, mỉm cười chào: "Phó tiên sinh, hai người về rồi?"
"Ừ." Phó Dạ Hi cúi người lấy hai đôi dép trong tủ giày, một đôi là mới tinh, kiểu dáng bông xù dành cho mùa thu đông, mặt dép là hình đầu mèo tròn tròn như đồ chơi – nhìn cái là biết chuẩn bị riêng cho Tống Thính Tuyết.
Có vẻ mấy hôm nay Phó Dạ Hi đã đặc biệt nhờ người chuẩn bị thêm không ít đồ đạc ở đây.
"Cơm nước xong cả rồi, rửa tay rồi ăn thôi." Dì Chung cười nói.
"Cảm ơn dì Chung," Tống Thính Tuyết ngoan ngoãn đáp, "Con sắp chết đói rồi đây!"
Cậu tìm một lúc mới thấy nhà vệ sinh, vào rửa tay sạch sẽ rồi quay về phòng ăn.
Phó Dạ Hi đã giúp dì Chung dọn bát đũa ra bàn, hắn rửa tay luôn ở bếp gần bàn ăn cho tiện. Đợi Tống Thính Tuyết đến nơi, hắn đặt trước mặt cậu một bát cơm đầy ú ụ: "Của em đây."
Tống Thính Tuyết nhìn bát cơm đầy đến mức sắp tràn ra ngoài, vội la lên: "Em ăn không hết đâu!"
Cậu cuống quýt kêu: "Anh tưởng em là heo con hả, anh Dạ Hi, đầy quá trời luôn đó!"
Trong mắt Phó Dạ Hi hiện lên một chút ý cười: "Không phải em đang trong giai đoạn tuổi dậy thì sao, ăn nhiều cũng không béo đâu, cứ ăn đi, không thành heo được đâu, yên tâm."
Tống Thính Tuyết ngớ người, bắt đầu nghi ngờ hắn đang lấy chuyện hôm đó mình nhắc hắn đừng ăn nhiều đồ ngọt làm cớ để trả đũa.
Nhưng cậu không có chứng cứ.
Cuối cùng thì Tống Thính Tuyết vẫn ăn hết bát cơm đầy ụ ấy.
Ăn quá no, bụng tròn vo, lại bắt đầu nấc cục.
Dì Chung nhìn mà xót, cười nói: "Không ăn hết thì để lại một ít cũng được mà cậu Tống, ăn cố quá lại hại dạ dày."
"Dì nấu ăn ngon quá đi, không nỡ chừa lại tí nào." Tống Thính Tuyết mềm giọng khen, "Không cẩn thận là ăn hơi lố luôn đó."
Cậu nói thật lòng.
Hồi nhỏ ở viện phúc lợi, thật ra cậu còn ăn khỏe hơn bây giờ, đúng nghĩa là đang tuổi ăn tuổi lớn.
Nhưng đồ ăn ở viện thì mùi vị chỉ tạm được.
Khi chưa từng nếm thử những món ngon thực sự, trẻ con ở độ tuổi ấy vốn không phân biệt được cái gì gọi là "ngon", cái gì là "không ngon".
Bọn trẻ chỉ biết rằng, nếu quá giờ, nhà ăn sẽ không phát cơm nữa. Một ngày nào đó nếu rời khỏi viện phúc lợi, có thể sẽ chẳng còn ai cho chúng cơm ăn nữa.
Vì vậy, đến giờ cơm là bọn trẻ phải tranh nhau ăn.
Tống Thính Tuyết không nghe được tiếng chuông báo ăn của viện phúc lợi, đó là bất lợi của cậu. Mỗi lần đều phải đợi đến khi bọn trẻ xung quanh đồng loạt lao về phía nhà ăn, cậu mới chậm rãi nhận ra đến giờ ăn rồi, thế là vội vàng chạy theo phía sau đám trẻ kia.
Mỗi thứ Tư, nhà ăn của viện phúc lợi có đùi gà. Mỗi thứ Sáu, có sườn kho tàu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!