"Gì cơ? Anh Tiêu ở phòng 203 à?" Từ phía bên kia hành lang, một loạt tiếng bước chân lộn xộn vang lên.
Tiếp theo là một giọng nói khác với vừa rồi, nhanh nhẹn nhưng mang theo chút ngang ngạnh: "Biết rồi, tôi vào tìm anh ấy đây!"
"Thời Nguyện, lúc nãy quản lý nói anh Tiêu đến bàn chuyện làm ăn đấy. Mình cứ thế xông vào liệu có ổn không?"
"Yên tâm, tôi biết chừng mực. Tôi chỉ đứng ngoài cửa chào hỏi một chút thôi. Mọi người cứ vào phòng bên kia chờ tôi, tối nay thích ăn gì, uống gì thì cứ gọi, tôi bao hết!"
"Ồ ——!" Một tràng reo hò náo nhiệt vang lên.
Phó Dạ Hi đang bước về phía hành lang thì dừng lại.
Nếu hắn nhớ không nhầm, giọng nói vừa rồi là của đứa con nuôi kiêu căng của nhà họ Tống
- Tống Thời Nguyện, Phó Dạ Hi không muốn có quá nhiều tiếp xúc với đối phương.
Hắn đi về phía nhà vệ sinh, vừa đi vừa lấy điện thoại ra, gửi tin nhắn cho Tiêu Dĩ Hằng: [Cậu ta đến rồi.]
Về phần là ai, không cần phải nói nhiều, Phó Dạ Hi tin rằng Tiêu Dĩ Hằng sẽ hiểu, dù gì thì lúc nãy đối phương cũng vừa trêu hắn về chuyện này.
Nhưng để đảm bảo chuyện làm ăn vừa bàn xong tối nay không bị ảnh hưởng, hắn vẫn dặn dò Tiêu Dĩ Hằng thêm một câu: [Đừng làm hỏng việc của tôi.]
[Biết rồi, tôi là loại người đó sao?] Nhận được tin nhắn trả lời của Tiêu Dĩ Hằng, Phó Dạ Hi mới hoàn toàn yên tâm.
Không ngờ khu vực được trang trí sang trọng nhất trong quán bar này lại là nhà vệ sinh.
Phó Dạ Hi lại một lần nữa kinh ngạc trước gu thẩm mỹ kỳ lạ của Tiêu Dĩ Hằng, hắn dựa người vào bồn rửa tay nghỉ ngơi một lát, rồi vốc một ít nước, cúi đầu rửa mặt.
Rượu bắt đầu ngấm, khiến đầu hắn căng lên.
Thực ra hắn không giỏi uống rượu, trước đây đến một ly bia cũng không uống nổi, sau này quen dần, nhiều nhất cũng chỉ có thể uống một ly rượu trắng.
Đó đã là giới hạn.
Có những người sinh ra đã không dung nạp được cồn.
Phó Dạ Hi từng nghĩ với bản lĩnh của mình, chẳng có chuyện gì cần phải đem lên bàn rượu để thương thảo cả. Nhưng bây giờ một mình hắn nắm giữ toàn bộ Phó thị, thời điểm khó khăn nhất đã qua, thế mà vẫn có những chuyện hắn không thể tránh khỏi.
Thương vụ hôm nay rất quan trọng với Phó thị, nhưng cũng không đến mức hắn phải tự mình ra mặt, lại còn cần nhà họ Tiêu đứng sau bảo đảm cho hắn.
Nhưng mà hắn vẫn đến.
Dù Tiêu Dĩ Hằng chọn địa điểm bàn chuyện làm ăn hết sức vô trách nhiệm, nhưng chính vì quá hợp với phong cách cá nhân của anh ta, nên tiến trình đàm phán lại trở nên rất ổn thỏa.
Tiêu Dĩ Hằng nói hắn sở dĩ như vậy, là vì đã có tuổi.
Có tuổi rồi, người ta sẽ bắt đầu sợ mất đi những thứ mình đã vất vả có được.
Nhưng hắn... vẫn chưa có gì cả.
Bên ngoài nói hắn tình thân nhạt nhẽo, nói hắn lạnh lùng vô tình, thích hợp sống cô độc đến già.
Vậy thì, rốt cuộc hắn sợ mất cái gì?
Nhớ đến bài báo lá cải mà hắn vừa mới đọc được hôm nay, Phó Dạ Hi lại cảm thấy có chút buồn cười, hắn cúi xuống vốc thêm nước lên mặt, cố làm mình tỉnh táo hơn.
"A!"
Cửa nhà vệ sinh bị đẩy ra, Người mới bước vào dường như không ngờ bên trong đã có người, giật mình kêu khẽ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!