Chương 19: (Vô Đề)

Mấy ngày sau đó, Tống Thính Tuyết đều bận rộn với việc thi đấu.

Không chỉ phải lo thiết kế nhóm với Ôn Hàm, bản thân cậu cũng liên tục phác thảo và chỉnh sửa các bản vẽ CG của mình.

Ý tưởng thật sự rất khó tìm, đặc biệt là những ý tưởng đẹp và gây ấn tượng ngay từ lần đầu tiên.

Cuộc thi này đối với cậu rất quan trọng, cậu tuyệt đối không muốn sơ sài qua loa.

Vì vậy, cậu đã liên tục cặm cụi vẽ trong vài ngày, cộng thêm thỉnh thoảng còn dạy kèm và làm thêm bán thời gian, khiến cậu bắt đầu cảm thấy quá sức.

Mỗi ngày Ôn Hàm nhìn thấy Tống Thính Tuyết, dưới mí mắt cậu đều có hai quầng thâm to tướng, rõ ràng là mệt mỏi.

"Tuyết," một buổi tối nọ, Ôn Hàm không nhịn được khuyên cậu, "Nghỉ ngơi một chút đi, thi đấu còn lâu mới đến, cậu cố gắng quá mức như vậy rồi sau này sức khỏe không giữ nổi, hoặc là... tạm dừng một vài việc làm thêm đi."

Tống Thính Tuyết suy nghĩ một chút rồi gật đầu, Ôn Hàm nói rất có lý, hơn nữa tương lai quan trọng hơn cả việc làm thêm, cậu quả thật cần phải đưa ra lựa chọn.

"Cậu có biết lễ hội mùa thu bên bờ sông Ninh Thành không?" Ôn Hàm đột nhiên hỏi Tống Thính Tuyết.

"Là gì vậy?" Tống Thính Tuyết lắc đầu, cậu vốn chẳng quan tâm mấy chuyện như thế.

"Chính là hội pháo hoa đó! Cuối tuần này diễn ra, tớ đoán một nửa Ninh Thành sẽ đến xem, cậu có đi không?"

Tống Thính Tuyết vẫn lắc đầu: "Người quá đông thì tớ không đi được!" Cậu nhẹ nhàng nói.

"Cũng phải, đến lúc đó chen chúc cũng không tốt cho cậu, lỡ va vào cậu thì sao? Hơn nữa, tiếng pháo hoa 'bùm bùm bùm' rất to, cũng ảnh hưởng đến tai của cậu."

Ôn Hàm thở dài: "Nhưng tớ nhất định phải đi, tớ đã hẹn Nồng Nồng rồi, hơn nữa còn biết một vị trí tuyệt vời để xem pháo hoa, chính là trên đỉnh núi phía sau quảng trường Ninh Thành. Hì hì, đến lúc đó tớ sẽ cùng Nồng Nồng đi sớm hơn để giữ chỗ, chờ đến lúc thích hợp, biết đâu còn có cơ hội nắm tay cô ấy nữa..."

Nồng Nồng, tên đầy đủ là Lâm Nồng, là cô gái mà Ôn Hàm đang theo đuổi, rất xinh đẹp, tính tình khá kín đáo, Sau một thời gian quen biết, Ôn Hàm đã không kìm nổi mà tỏ tình. Nghe xong, cô ấy nói sẽ cho Ôn Hàm một cơ hội. Tuy nhiên, theo quan sát của Tống Thính Tuyết, có vẻ Nồng Nồng vẫn khá cảm mến Ôn Hàm, có lẽ là muốn thử thách chút ít, rồi hai người cũng sẽ sớm bên nhau thôi.

"Cho nên Tuyết à!" Ôn Hàm thở dài, "Ngày đó tớ phải ở bên ngoài, không thể ở cùng cậu được. Cậu xem, cậu đã kết hôn rồi, nhiều ngày qua còn không về nhà một lần. Ông xã của cậu không để ý chút nào thật sao?"

Ôn Hàm cũng đã gặp Phó Dạ Hi rồi, một lần ở dưới lầu ký túc xá của bọn họ, một lần là trong đám cưới của hai người.

Lần đó ở dưới lầu ký túc xá, cậu ta còn chưa biết thân phận của Phó Dạ Hi, chỉ thấy người đàn ông này đẹp trai, khí chất cao quý, dáng vẻ rất xuất chúng, trong lòng còn âm thầm đoán già đoán non. Sau này gặp tại lễ cưới, cậu mới xác định đó chính là Phó Dạ Hi.

Ban đầu cậu ta nghĩ kiểu hôn nhân gia tộc như vậy, dù cậu ta chưa từng trải qua nhưng ít ra cũng đã xem không ít phim ảnh, nghe không ít tin đồn. Người như Tống Thính Tuyết – nhỏ bé đáng thương, rơi vào cái vòng xoáy giới thượng lưu ấy thì chỉ có nước bị người ta lột da rút xương. Nhưng không ngờ nhìn dáng vẻ Tống Thính Tuyết bây giờ, cuộc sống sau hôn nhân hình như cũng không tệ lắm.

Đàn ông trưởng thành cũng có chỗ tốt, không phiền phức, lại biết chăm sóc người khác. Tống Thính Tuyết ở lại trường nhiều ngày như vậy, bên kia cũng không nói gì, hơn nữa Ôn Hàm còn thường xuyên thấy Tống Thính Tuyết cầm điện thoại nhắn tin với ai đó.

Thỉnh thoảng còn gọi điện.

Đây quả thực là mặt trời mọc đằng Tây rồi.

Nếu là trước kia, điện thoại của Tống Thính Tuyết chỉ có hai công dụng: một là để nhắn cho Ôn Hàm vài việc, cũng không phải trò chuyện, chỉ đơn thuần là nhắn việc. Nội dung tin nhắn thường thấy trong lịch sử trò chuyện giữa hai người nhiều nhất là: "Chiều nay có tiết", "Mua cơm giúp tớ", "OK"... những cụm ngắn gọn vậy thôi. Hai là dùng để tìm việc làm thêm.

Điện thoại của Tống Thính Tuyết quanh năm không đổ chuông, luôn để chế độ rung, ngoại trừ khi có chuyển tiền hoặc lì xì – vì cậu rất mê tiền.

Ôn Hàm từng hỏi cậu, Tống Thính Tuyết nói cậu không thích tiếng chuông điện thoại, nghe thấy là giật mình đau đầu, mà thật ra thì cậu cũng không nghe được. So ra thì chế độ rung hợp với cậu hơn.

Ôn Hàm nghĩ một hồi, cảm thấy cậu nói rất có lý. Nhưng có đôi khi, Tống Thính Tuyết bận quá để điện thoại đâu đó, hoặc không cảm nhận được rung, muốn gọi điện cho cậu mà gọi không được thì thật sự rất khó chịu.

Lâu dần, Ôn Hàm cũng không thích gọi cho cậu nữa, có chuyện gì đều nhắn trên ứng dụng xã hội, chờ Tống Thính Tuyết thấy thì trả lời sau.

Cho nên, việc nhìn thấy Tống Thính Tuyết gọi điện cho ai đó trong ký túc xá, đúng là khiến Ôn Hàm khá bất ngờ.

Vì thế, cậu ta mới đoán quan hệ giữa Tống Thính Tuyết và người kia chắc cũng không tệ, ít nhất không giống với quan hệ giữa Tống Thính Tuyết và nhà họ Tống – cứ như kẻ thù truyền kiếp vậy. Thậm chí cậu còn nghi ngờ, có thể người kia đã có chút tình cảm với Tống Thính Tuyết rồi.

Cho nên cậu ta mới dám thoải mái trêu chọc hai người.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!