Hai người mở cửa xe ngồi vào trong, một luồng hơi ấm lập tức ập vào mặt.
Đợi đến khi Phó Dạ Hi đóng cửa xe lại, Tống Thính Tuyết thở phào một hơi dài, lười biếng thốt lên: "Phù~~ Gió đêm nay thổi lạnh thật đấy!"
"Cậu Tống à," Tài xế ngồi ở phía trước cười quay đầu chào cậu, "Buổi tối tốt lành."
"A!" Tống Thính Tuyết không ngờ trong xe còn có người, thấy vậy liền vội vàng cười híp mắt chào lại, "Chú Lương, khuya thế này mà vẫn làm việc, vất vả quá! Chú có muốn ăn bánh ngọt không ạ?"
Lúc này đúng là rộng rãi ghê.
Phó Dạ Hi liếc mắt nhìn tài xế Lương một cái.
"Ha ha, tôi ăn no rồi. Cậu Tống cứ nói chuyện đi, tôi ra cửa hàng tiện lợi bên kia mua bao thuốc." Nói xong, chú nhanh chóng mở cửa xe, lỉnh kỉnh bước ra ngoài.
"Ăn đi, đừng để ý đến người khác." Trong xe hơi tối, Phó Dạ Hi tiện tay bật đèn trần lên.
Một hộp bánh khá to, mở nắp ra bên trong là ba chiếc bánh nhỏ được xếp ngay ngắn.
"Woa, anh mua hết à!" Tống Thính Tuyết ngạc nhiên, "Hôm nay còn dư nhiều vậy sao?"
"Ừm." Phó Dạ Hi thuận miệng bịa đại, "Thật sự không bán hết, nên cửa hàng giảm giá hết luôn."
"Thật sao? Bánh xoài ngàn lớp ngon thế mà cũng không bán hết á?" Tống Thính Tuyết tỏ vẻ nghi ngờ.
Cậu lấy điện thoại ra, định kiểm tra lại mấy tấm ảnh mà Phó Dạ Hi gửi cho mình.
Tên nhóc này cũng ranh ma lắm, Phó Dạ Hi lập tức đè tay lên màn hình điện thoại của cậu: "Lo ăn cho đàng hoàng, đừng nghịch điện thoại."
Tống Thính Tuyết còn gì không hiểu nữa chứ.
"Thật ra em chỉ mới ăn thử bánh xoài ngàn lớp một lần, là lúc ông chủ đổi công thức bảo em nếm thử rồi góp ý. Còn cái bánh nho mật bưởi này, bình thường chẳng bao giờ thừa cả. Dù có dư thì ông chủ cũng mang về nhà cho mấy đứa nhỏ trong nhà ăn."
Tống Thính Tuyết cắt đôi chiếc bánh, từng muỗng từng muỗng nếm kỹ hương vị.
"Anh cũng ăn đi..." Cậu nhắc nhở Phó Dạ Hi, "Nhiều như vậy, em ăn cũng không hết."
Phó Dạ Hi nói: "Em ăn còn dư bao nhiêu thì tôi ăn bấy nhiêu."
"Ủa, cái này là gì vậy?" Tống Thính Tuyết nhìn thấy một chiếc bánh mới trong hộp.
"Món mới, lần đầu ông chủ làm thử. Thấy tôi mua hai cái, ông ấy bảo tặng thêm để tôi nếm thử. Em xem ăn có ngon không, nếu không thì lần sau còn góp ý với ông chủ." Phó Dạ Hi lại thuận miệng nói bừa.
"Anh đừng có bịa nữa nha!" Tống Thính Tuyết đã nhìn thấu hết rồi.
Cậu dùng tay cầm lấy hộp bánh sữa chua. Vì loại bánh này đựng trong hộp nhựa PP, không thể cắt đôi được, Tống Thính Tuyết bèn đổi sang cái nĩa mới, xúc một miếng to.
"A——" Cậu há miệng, đang định bỏ vào thì bỗng xoay ngược nĩa lại.
"Anh ăn!" Tống Thính Tuyết nói, "Anh là khách hàng của ông chủ mà, tất nhiên phải là người nếm thử rồi đưa ra ý kiến chứ."
Mấy món ngọt ngấy như vậy, Phó Dạ Hi đã lâu lắm không tự mua để ăn. Hơn nữa, sau mười giờ tối, hắn gần như không động đến đồ ăn gì cả.
Nhưng đôi mắt Tống Thính Tuyết sáng bừng, nhìn hắn đầy mong chờ, như thể nếu hắn không ăn một miếng này thì chính là tội lỗi vậy.
Phó Dạ Hi cúi đầu, há miệng ăn miếng bánh ấy.
"Thế nào, có ngon không?" Tống Thính Tuyết vẫn chưa vội ăn, chỉ chăm chăm chờ hắn đánh giá.
Cứ như thể một miếng hắn ăn vào, cậu cũng cảm nhận được hương vị ấy vậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!