Chương 17: (Vô Đề)

Cuối cùng, Tiêu Dĩ Hằng cũng không trả lời tin nhắn của Phó Dạ Hi.

Có lẽ câu hỏi đó cũng làm khó anh ta.

Hôm sau, Tống Thính Tuyết vẫn đến lớp như thường lệ.

Phó Dạ Hi cũng đi làm như mọi ngày.

Ba giờ rưỡi chiều, Phó Dạ Hi tranh thủ lúc công việc tạm ngớt để uống một ly nước. Bỗng dưng hắn cảm thấy trống rỗng, cứ như có điều gì đó chưa hoàn thành.

Hắn chợt nhớ ra, đúng vào thời điểm này hôm qua, hắn vòng đường đến trường của Tống Thính Tuyết để đón cậu về.

Trước kia hắn chưa từng nghĩ về nhà lại là một việc đáng mong đợi đến thế.

Dĩ nhiên, chỉ giới hạn trong ngày hôm qua mà thôi.

6 giờ chiều là thời gian tan ca theo quy định của tổng công ty Phó thị, đương nhiên là trong điều kiện không phải tăng ca. Thông thường thì: nhân viên làm thêm đến chín giờ, còn thời gian tan làm của ông chủ thì... chưa biết được.

Đúng 5h30 chiều, "cốc cốc", cửa văn phòng của Phó Dạ Hi vang lên tiếng gõ.

Là trợ lý bên văn phòng tổng giám đốc, đối phương thò nửa cái đầu từ bên ngoài vào, cẩn thận hỏi thăm: "Phó tổng, là... có người nhờ tôi hỏi ngài, chiều nay... ngài định mấy giờ..."

"Hai bản kế hoạch đã được gửi lại vào hòm thư của phòng ban, bảo bọn họ làm lại," Phó Dạ Hi đặt tập tài liệu vừa xem xong sang một bên, lại cầm lên tập tiếp theo, "Cậu làm xong việc chưa?"

Trợ lý bị câu hỏi ấy làm cho căng da đầu.

Anh ta hiểu rõ ý của Phó Dạ Hi — người nên làm gì thì làm nấy, đừng có suy tính lung tung.

Xem ra hôm nay mọi người muốn tan ca sớm hoặc đúng giờ tan sở là không có hy vọng rồi.

Trợ lý ủ rũ thu đầu lại, chuẩn bị rút lui, thì nghe thấy Phó Dạ Hi gọi lại: "Nói với họ hôm nay xong việc thì có thể về, đừng lề mề, tăng ca không phải là để cổ vũ lối làm việc kém hiệu quả... Thôi được rồi, hôm nay tan làm sớm một chút, mai quay lại bình thường. Sau này đừng hỏi mấy chuyện kiểu này nữa."

Trợ lý lén làm một động tác "yes", nhanh nhảu đáp vâng rồi lui ra ngoài.

Phó Dạ Hi ngẩng đầu thoáng thấy biểu cảm khi rời đi của trợ lý, bỗng nhiên nhận ra—hình như chỉ có một mình hắn là chẳng mong chờ gì lắm đến khoảng thời gian sau khi tan ca hôm nay.

Đợi đến khi xử lý xong công việc trong tay cũng đã hơn 9 giờ tối. Một nửa đèn trong tòa nhà công ty đã tắt, Phó Dạ Hi bước ra khỏi văn phòng, phát hiện một số bộ phận vẫn còn người ở lại làm thêm.

Hôm nay hắn không dùng thang máy riêng mà đi theo lối nhân viên. Lúc đang đứng chờ thang máy, gặp mấy nhân viên từ các phòng ban chuẩn bị về.

"Phó tổng."

"Phó tổng!"

Vài người nhỏ giọng chào hắn, có phần dè dặt.

"Ừ." Phó Dạ Hi vẫn giữ vẻ lạnh nhạt như thường, chỉ khẽ gật đầu.

Thang máy lối nhân viên vốn dĩ vận hành khá chậm, trong lúc chờ đợi, hắn nghe thấy mấy nhân viên đang thì thầm bàn tán: "Hôm nay Phó tổng không tan làm sớm nha!"

"Chuyện đó cũng dễ hiểu thôi, hôm qua là trường hợp đặc biệt, sao Phó tổng có thể thường xuyên về sớm được."

"Tôi còn tưởng sau khi kết hôn, Phó tổng sẽ khác đi một chút..."

"Tình cảm mà, phải vun đắp từ từ chứ... Hôm qua có lần đầu rồi, thì sau này chắc chắn sẽ có lần thứ hai."

"Nghe nói Phó tổng với phu nhân là liên hôn giữa hai gia tộc, các cậu biết phu nhân là người thế nào không?"

Phía sau bắt đầu hạ giọng dần.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!