Chương 16: (Vô Đề)

Tiêu Dĩ Hằng không giống Phó Dạ Hi, anh ta là kiểu thiếu gia chính hiệu, sinh ra đã có mỏ đợi thừa kế. Anh ta là con thứ hai trong nhà, gia đình hòa thuận, họ hàng nhà họ Tiêu cũng không phức tạp như nhà họ Phó, chẳng cần phải vất vả tranh giành, mọi thứ anh ta muốn đều có thể dễ dàng có được.

Đừng nói là Phó Dạ Hi, ngay cả chính Tiêu Dĩ Hằng đôi lúc cũng thắc mắc vì sao quan hệ giữa anh ta và Phó Dạ Hi lại tốt đến thế.

Tên kia như dọn vào sống hẳn trong điện thoại, mỗi ngày ngoài trò chuyện với người ta và chơi game thì chẳng có việc gì khác. Mở quán bar mà cũng hiếm khi tới, toàn giao cho người khác quản lý.

Thế nên việc anh ta là người đầu tiên phát hiện Phó Dạ Hi đổi ảnh đại diện cũng chẳng có gì lạ.

Cảm giác này thật ra cũng khá thú vị, hay nói đúng hơn là... sâu trong lòng hắn có lẽ vẫn luôn mong ai đó sẽ đến hỏi mình điều gì đó.

Phó Dạ Hi trả lời: [Đứa nhỏ vẽ.]

[Tiêu Nhị: Ai thế? Là cái cậu nhóc ở nhà cậu đấy à? Quan hệ giữa hai người trông có vẻ thân thiết thật đấy! Mà nhắc mới nhớ, hôm đó trong lễ cưới đông người quá, tôi định hỏi cậu từ sớm mà không có cơ hội — cậu nhóc nhà họ Tống kia sao lại giống y như cậu sinh viên làm thêm mà cậu từng để ý trong quán bar của tôi thế?]

[AAF:Ừm.]

Phó Dạ Hi trả lời ngắn gọn, dứt khoát.

Bên kia, Tiêu Dĩ Hằng im lặng một lúc rồi cũng kịp phản ứng lại.

[Tiêu Nhị: Không phải chứ! Nhà họ Tống thật sự để cậu nhóc kia ra ngoài đi làm thêm á? Thế này là kiểu gì vậy, vừa học vừa làm à? Chuyện này nói ra ai dám tin! Người trong giới Ninh Thành biết được sợ là sẽ cười chết cả nhà họ Tống mất!]

[AAF: Em ấy có tính toán riêng. Nhà họ Tống thật sự không tốt với em ấy, nhưng đừng truyền ra ngoài, sẽ không có lợi gì cho em ấy.]

[Tiêu Nhị: Biết rồi biết rồi, tôi biết chừng mực! Nhưng mà... ê, hôm đó trong quán bar cậu đối xử với cậu ấy mập mờ lắm nha! Cậu định diễn luôn kịch bản hôn nhân hợp đồng rồi giả thành thật đấy à?]

Tên này bình thường không biết xem cái gì, Phó Dạ Hi không hiểu, cũng không định nói chuyện với anh ta.

[AAF: Bận, không nói chuyện nữa.]

[Tiêu Nhị: ...]

[Tiêu Nhị: [Ăn dưa. jpg]]

Anh ta gửi một cái biểu tượng cảm xúc đầy ẩn ý đến, Phó Dạ Hi vẫn không hiểu, dứt khoát cất điện thoại đi.

Đợi làm xong việc trong tay, Phó Dạ Hi đến trước cửa phòng Tống Thính Tuyết, giơ tay gõ cửa.

Không có ai trả lời.

Phó Dạ Hi suy nghĩ một chút, mở điện thoại di động gửi tin nhắn cho mèo con.

[AAF: Ra đây bôi thuốc.]

Chẳng bao lâu sau, bên trong vang lên tiếng bước chân lạch bạch, lúc nặng lúc nhẹ.

Cánh cửa bật mở, một gương mặt nhỏ như mèo con ló ra.

"Vừa nãy em mải vẽ quá nên không đeo tai nghe, xin lỗi anh nha~!" – Cậu nói giọng mềm mại, đáng yêu như làm nũng.

Xem ra mèo con không còn lãng tránh chuyện bôi thuốc nữa, chắc là đã nghĩ thông rồi.

"Ra đây đi." Giọng Phó Dạ Hi vẫn bình thản như thường.

Hắn xuống lầu lấy thuốc, Tống Thính Tuyết thì đứng chờ ở đầu cầu thang.

Đợi cầm thuốc quay lại, Phó Dạ Hi mới phát hiện hành lang không có chỗ ngồi.

Lần đầu chăm sóc người khác, hắn có chút lóng ngóng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!