Bày chén đũa xong, Phó Dạ Hi nhàn nhạt gọi Tống Thính Tuyết ra ăn cơm.
Lúc này cậu mới nhận ra dì Chung đã nấu xong bữa tối, liền vội vàng bỏ bản phác thảo sang một bên, tập tễnh đi tới.
Cậu không nói gì, trượt vào chỗ ngồi cạnh bàn một cách mượt mà, cố gắng khiến bản thân trở nên vô hình.
Trước đây ở viện phúc lợi, cậu cũng như thế.
Trong viện có quá nhiều đứa trẻ không nơi nương tựa, phần lớn đều mang trên mình khiếm khuyết hoặc tật nguyền giống cậu. Những đứa trẻ khỏe mạnh sớm đã được các gia đình tốt bụng nhận nuôi hoặc tài trợ.
Khi đó Tống Thính Tuyết đã xem như là đứa lớn tuổi trong số các em nhỏ ở viện, nhưng vẫn giống như bọn trẻ thường trú khác, ngày ngày sống trong lo sợ—sợ rằng nếu mình không ngoan ngoãn, một ngày nào đó sẽ bị viện trưởng bỏ rơi.
Mặc dù viện trưởng và những giáo viên, tình nguyện viên khác của trại trẻ mồ côi đều rất thích bọn họ..... Nhưng dù sao họ cũng không thể so với những đứa trẻ bình thường khác.
Vì vậy Tống Thính Tuyết bắt đầu học theo những đứa trẻ khác, biết quan sát sắc mặt người lớn.
Khi viện trưởng có mặt, phải thật ngoan ngoãn. Khi viện trưởng không có mặt, có thể nghịch ngợm một chút, nhưng nếu mắc lỗi thì phải lập tức tỏ ra đáng thương, kẻo bị thầy cô mách lại với viện trưởng.
Tuổi còn nhỏ, nhưng tất cả đều đã hiểu rõ: viện trưởng là người có quyền lực và tiếng nói lớn nhất ở viện phúc lợi.
Còn ở nhà họ Phó ... Ai có tiếng nói lớn nhất, đến kẻ ngốc cũng biết rõ.
Tống Thính Tuyết cẩn thận gắp thức ăn, mỗi lần chỉ dám gắp một chút, ăn cơm cũng rất nhẹ nhàng, chẳng phát ra chút âm thanh nào, giống như một con mèo nhỏ.
Vừa ăn, cậu lại vừa có chút mất tập trung.
Khi nãy đang có cảm hứng nên cậu cúi đầu ngồi vẽ trên bàn, vẽ được một lúc thì lại mất hứng, chạy sang sofa, thậm chí chính cậu cũng không biết từ lúc nào lại vẽ một bức chibi Phó Dạ Hi lên giấy nháp.
Lại còn là phiên bản mặt lạnh, giận dữ nữa chứ.
Mà thật ra Phó Dạ Hi vốn hay mặt lạnh, biểu cảm của hắn cũng chẳng khác nhau là mấy.
Nhưng mà, khi nãy hắn có thật sự nổi giận không nhỉ?
Tống Thính Tuyết mơ hồ suy đoán tâm trạng của Phó Dạ Hi, định bụng lát nữa ăn xong sẽ chủ động xin lỗi, thì đột nhiên thấy một miếng đùi gà lớn đã được cắt gọn rơi xuống bát cơm nhỏ của mình.
Dì Chung vẫn đang bận rộn trong bếp dọn dẹp, đợi Phó Dạ Hi và Tống Thính Tuyết ăn xong, dì sẽ rửa bát rồi về nhà ăn cơm cùng cháu nội, không dùng bữa ở đây, cho nên lúc này trên bàn ăn chỉ có hai người.
"Đang nghĩ gì vậy?" Phó Dạ Hi hỏi, "Trên bàn nhiều món thế mà chỉ nhìn chằm chằm vào đĩa rau xanh trước mặt, là do cơm dì Chung nấu không ngon à?"
Tống Thính Tuyết phồng má, lại làm cái biểu cảm chu môi vô thức ấy.
Chẳng lẽ mình đang đẩy rắc rối qua cho người khác?
Cậu đâu có nói cơm dì Chung nấu không ngon đâu!
Lỡ như dì Chung nghe thấy thì sao?
Vậy chẳng phải cậu sẽ đắc tội với cả hai người ở đây luôn à!
"Nếu đã không thấy dở, thì ăn nhiều một chút. Trong phòng có thư phòng, sao không vào đó mà vẽ? Tôi bôi thuốc cho em là vì muốn chân em mau khỏi. Em còn phải đi làm thêm, dù chỉ là đến lớp thì cũng cần đi lại nhiều. Chân đã không tiện, lại còn cố chấp, nhỡ đâu trật chân lần hai thì đâu phải một hai ngày là khỏi được. Đến lúc đó muốn làm thêm cũng không đi nổi."
Tống Thính Tuyết sững sờ một chút.
Hình như cậu chưa từng nghĩ đến chuyện đó.
Từ trước đến giờ cậu đã quen với việc tự chăm sóc bản thân, chỉ biết nhẫn nhịn cho qua, chưa từng dám tưởng tượng tình huống tệ hơn có thể xảy ra.
Không phải vì cậu không biết lo xa, mà là không dám. Kế hoạch của cậu luôn chỉ đi theo một hướng duy nhất, một khi có mắt xích nào lệch khỏi quỹ đạo, toàn bộ sẽ sụp đổ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!