Hôm sau là thứ Hai, Tống Thính Tuyết phải trở lại trường đi học.
Mặc dù tối qua không ngủ sớm, nhưng không hiểu sao trong căn phòng này của nhà họ Phó, cậu lại có một giấc ngủ vô cùng thoải mái.
Sau khi thay quần áo, đeo thiết bị trợ thính, cậu xuống lầu. Dưới ánh nắng hắt qua hành lang, màu mắt của cậu phản chiếu ánh sáng, trông hệt như một chú mèo nhỏ lười biếng.
Trong phòng ăn có người đang bận rộn, từng tiếng chén đĩa chạm nhẹ vào nhau vang lên khe khẽ.
Là một người phụ nữ trung niên, khoác chiếc tạp dề.
Nghe thấy tiếng bước chân của Tống Thính Tuyết, đối phương ngẩng đầu, cười nói: "Cậu Tiểu Tống, cậu đã dậy rồi à. Ngài ấy dặn tôi hâm nóng bữa sáng cho cậu, nhất định phải ăn xong rồi hẵng đến trường. Tôi chuẩn bị ngay đây. Cậu muốn ăn sáng kiểu Trung hay kiểu Tây?"
Tống Thính Tuyết khựng lại một chút: "Trung đi ạ, cảm ơn cô."
Cậu chưa từng trải qua cảm giác này bao giờ. Trước kia ở nhà họ Tống, Tống Thời Nguyện thích ăn gì thì cậu ăn theo thứ đó, dường như chưa ai từng hỏi cậu muốn ăn gì.
Nhưng cậu cũng không để tâm lắm, suy cho cùng, hồi còn ở ngôi làng nhỏ heo hút ấy, có thể ăn no đã là một điều may mắn rồi.
Dì giúp việc hâm nóng một bát cháo trắng, rắc thêm chút mè đen, bày lên bàn một đĩa rau xào và một quả trứng ốp la, sau đó lại đi nấu thêm một bát vằn thắn nhỏ.
Bữa sáng hôm nay, Tống Thính Tuyết ăn rất no.
Thấy cậu đứng dậy, dì giúp việc nói: "Cậu Tiểu Tống, xe của Phó tiên sinh đã đợi sẵn bên ngoài, cậu cứ lên xe, tài xế sẽ đưa cậu đến trường."
Ngập ngừng giây lát, dì lại hỏi thêm: "Cậu Tiểu Tống, buổi tối cậu có về ở không?"
Tống Thính Tuyết dừng một chút.
"Ồ, tôi không có ý gì khác đâu," đối phương cười nói, "Phó tiên sinh bận rộn, buổi tối thường phải họp. Nếu tan làm quá muộn ngài ấy sẽ về căn hộ gần công ty để nghỉ lại, ít khi quay về đây."
"Nếu như cậu về, Phó tiên sinh chắc chắn cũng sẽ về. Tôi là giúp việc theo giờ, có người ở đây thì tôi sẽ đến nấu ăn. Nếu cậu ở lại, buổi tối tôi sẽ đến chuẩn bị bữa cơm cho hai người."
Tống Thính Tuyết hỏi: "Nếu buổi tối anh Dạ Hi không ở đây, có người đến căn nhà bên kia nấu cơm cho anh ấy không ạ?"
"Không có đâu," Dì nói, "Nếu tăng ca muộn, ngài ấy sẽ ăn luôn ở công ty, không cần người qua đó nấu."
Không hiểu sao, trong đầu Tống Thính Tuyết lại hiện lên dáng vẻ Phó Dạ Hi một tay ôm bụng tối qua sau khi uống rượu xong.
"Vậy..." Tống Thính Tuyết nói, "Cô cho cháu số điện thoại đi, nếu chắc chắn anh ấy không tăng ca, cháu sẽ về đây ăn cơm."
"Được!" Đối phương cười nói, "Cậu cứ gọi tôi là dì Chung. Còn thư ký của Phó tiên sinh họ Lý, cũng có thể liên hệ. Thông thường nếu Phó tiên sinh không tăng ca, thư ký Lý hoặc các trợ lý khác sẽ thông báo trước cho tôi. Nếu tôi nhận được tin, tôi cũng sẽ báo cho cậu một tiếng."
Hai người giống như vừa đạt được một thỏa thuận đặc biệt nào đó, liền trao đổi phương thức liên lạc với nhau.
Thứ hai có nhiều tiết học, thời khóa biểu được sắp xếp kín lịch. Trong giờ học đại cương, Tống Thính Tuyết gặp Ôn Hàm cùng tham gia lớp này với cậu. Cả hai nhân lúc giáo viên không để ý, lặng lẽ thảo luận về cuộc thi thiết kế trò chơi sắp tới.
Những lớp học tự chọn kiểu này thường không quá quan trọng, số người tập trung nghe giảng không nhiều, phần lớn đều lơ đãng làm việc riêng. Vì vậy, miễn là không quá ồn ào, giáo viên cũng không quá nghiêm khắc với những người trò chuyện nhỏ.
Tuy nhiên, việc trao đổi bằng lời nói có chút bất tiện, vì Tống Thính Tuyết nghe không rõ. Cuối cùng, Ôn Hàm quyết định dùng giấy bút để giao tiếp với cậu.
[Không phải chứ? Vừa kết hôn xong mà hôm nay cậu đã đi học rồi à? Không nghỉ một hôm sao?]
Tống Thính Tuyết cầm bút, nhanh chóng viết lại: [Cũng phải có lý do thì mới nghỉ chứ! Mình còn chẳng xin phép nghỉ ngày nào đây này!]
Ôn Hàm ngẫm lại thấy cũng đúng, hôm qua là Chủ nhật. Ở đại học, số người kết hôn còn rất ít, chuyện Tống Thính Tuyết vừa mới kết hôn, ngoại trừ một số người quan tâm đến tin tức giới thượng lưu, thì trong trường gần như không ai biết.
Ôn Hàm lại viết: [Hôm qua tớ khổ sở lắm luôn! Bộ vest hôm qua bó chặt phát sợ! Là bố tớ đi thuê từ tiệm may đó, cậu tin được không? Tớ thấy kiểu dáng quê chết đi được! Nhưng may mà cậu xếp chỗ cho tớ rất tốt, không ai chú ý đến tớ cả. Ăn xong một bữa no nê tớ liền chuồn sớm!]
Viết xong, Ôn Hàm đẩy mảnh giấy cho Tống Thính Tuyết đọc, sau đó lại giành lấy, tiếp tục viết: [Hôm qua cậu thế nào? Có ai bắt nạt cậu không? Chỗ ngồi của tớ xa quá, xung quanh cậu toàn người, tớ muốn đến nói chuyện mà chẳng tìm được cơ hội.]
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!