[Chính là...]
Ban đầu Tống Thính Tuyết muốn giải thích với Phó Dạ Hi, nhưng gõ được nửa chừng, cậu nghĩ ngợi rồi quyết định xóa đi, gõ lại từ đầu.
[Anh nói cho em biết "AAF" nghĩa là gì trước đã.]
Bên kia lại hiện dòng chữ "Đang nhập..." sau đó tin nhắn gửi đến: [AA là để tên tôi đứng đầu danh bạ, tiện cho người khác tìm. Còn F là họ của tôi.]
Không ngờ lại là cách giải thích này, Tống Thính Tuyết sững người trong chốc lát, sau đó lặng lẽ vỗ xuống giường bật cười.
Cậu chợt nhớ đến những cái tên từng rất thịnh hành trong giới học sinh, kiểu như "AAA Thép xây dựng", "AAA Chăn nuôi heo giống" gì đó...
Dù không có nhiều thời gian lên mạng như Ôn Hàm, nhưng những trào lưu phổ biến trong giới trẻ cậu vẫn biết. Dù gì thì cậu vẫn còn trẻ, vẫn thích những điều mới mẻ.
Sau khi trò chuyện với Phó Dạ Hi xong, Tống Thính Tuyết bỗng thấy tâm trạng khá hơn hẳn.
Cậu kiên nhẫn giải thích với Phó Dạ Hi: [Chỉ là không vui, có chút chán nản thôi.]
Lần này Phó Dạ Hi trả lời rất nhanh: [Chán nản có nghiêm trọng không?]
Tống Thính Tuyết có cảm giác nếu cậu không giải thích rõ, rất có thể hắn sẽ lập tức gọi điện để giới thiệu bác sĩ cho mình. Vì vậy, cậu vội nhắn lại: [Chỉ là một trạng thái cảm xúc thôi, không có ý gì khác đâu!]
Cậu nói chuyện vốn đã mềm mỏng, ngay cả khi nhắn tin cũng vậy.
[AAF: Không vui vì chuyện ngày mai sao? Nếu không vui, có thể hoãn hôn lễ lại.]
Tống Thính Tuyết giật mình.
Cậu không ngờ Phó Dạ Hi lại có thể nói ra những lời như vậy.
Cũng phải, hắn là Phó Dạ Hi, không phải là "Tống Thính Tuyết".
[emo Tuyết Tuyết: Không sao đâu, em ngủ một giấc là ổn thôi.]
[AAF: Ừm.]
Cả hai không nói gì thêm.
Có lẽ Phó Dạ Hi lại bận rồi.
Tống Thính Tuyết nằm trên giường trở mình một cái. Cậu đột nhiên chẳng muốn làm gì nữa, cứ thế mà chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau, cậu bị tiếng rung dữ dội của điện thoại đánh thức.
Tống Thính Tuyết giật mình tỉnh giấc.
Lúc ngủ cậu không đeo máy trợ thính, nên chỉ dựa vào chế độ rung của điện thoại để thức dậy. Nhưng cậu không nhớ tối qua mình có đặt báo thức không. Nếu không đặt, lỡ như trễ mất việc quan trọng thì sao?
Tống Thính Tuyết vội ngồi dậy, phát hiện ra là tiếng báo thức, cậu không ngủ quên, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Tối qua, Ôn Hàm có nhắn tin cho cậu, nhưng cậu không thấy.
Tống Thính Tuyết mở ra xem.
[Một người có nội hàm: Sao lại emo vậy? Có cần tớ mang gì cho không? Hay là thế này đi, tớ đang định đến công ty an ninh, tiện thể lấy tiền sinh hoạt, thuê cho cậu vài vệ sĩ cao to. Lỡ như—tớ chỉ nói lỡ như thôi nhé—tối nay có ai bắt nạt cậu... thì tớ sẽ cho bọn họ xông lên, coi như là cướp dâu. Cùng lắm thì đến đồn cảnh sát làm chuyến du lịch một ngày.
Nhà giàu ai cũng cần thể diện, chắc không đến mức làm lớn chuyện đâu, đúng không?]
[Một người có nội hàm: Tuyết.]
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!