Chương 1: (Vô Đề)

Tháng Mười, thời điểm hoa quế tỏa hương khắp Ninh Thành.

Sau khi gửi bản phác thảo vừa hoàn thành cho khách hàng trên nền tảng nhận đơn vẽ, Tống Thính Tuyết dụi mắt, tắt máy tính.

Đã đến giờ ăn trưa, Tống Thính Tuyết cầm lấy chiếc ốc tai điện tử trong hộp đựng đồ trên bàn đeo lên, vừa đúng lúc nghe thấy tiếng cửa phòng bị đẩy ra.

Là bạn cùng phòng, Ôn Hàm.

Nhìn dáng vẻ, có lẽ cậu ấy vừa chơi bóng bên ngoài về, mồ hôi thấm đẫm cả người.

Thấy Tống Thính Tuyết vẫn còn ở trong ký túc xá, Ôn Hàm tỏ vẻ ngạc nhiên: "Ơ, Tuyết nhi, cậu vẫn chưa đi ăn cơm à? Không nhanh lên là đồ ăn ở căng

- tin hết sạch đó!"

Thấy Tống Thính Tuyết giơ tay chạm vào tai, Ôn Hàm sợ cậu không nghe rõ, còn cố ý lại gần xem xét, xác nhận thiết bị nhỏ nhắn kia đã được cậu đeo chắc chắn bên tai, Ôn Hàm mới yên tâm.

"Ừm, tớ đang định đi đây." Giọng Tống Thính Tuyết mềm mại, cậu quay đầu, đồng tử co lại để thích ứng với sự thay đổi của ánh sáng, khiến đôi mắt cậu trông càng giống mắt mèo hơn.

Khiếm thính sẽ ảnh hưởng đến khả năng nói của một người, bởi vì không nghe được, nên không thể tự mình phán đoán phát âm của bản thân có chuẩn xác hay không.

May mắn thay, khiếm thính của Tống Thính Tuyết là do nguyên nhân sau này, nhưng đôi khi phát âm của cậu vẫn có chút không rõ ràng. Mà ông trời lại ban cho cậu một chất giọng mềm mại, mỗi khi giọng nói không rõ ràng, cậu lại vô tình mang theo chút nũng nịu, trông càng đáng yêu hơn.

Dù sao thì Ôn Hàm rất thích nghe cậu nói.

"Vậy cậu đợi tớ một chút," Ôn Hàm vội vàng cởi áo bóng rổ ướt đẫm mồ hôi trên người ra. "Dù sao cũng trễ rồi, tớ cũng đang định đi ăn, hay là lát nữa chúng ta lên tầng hai căng

- tin ăn lẩu cay đi!"

"Ừm," Tống Thính Tuyết đang định đứng dậy, nghe vậy lại ngoan ngoãn ngồi xuống ghế, "Vậy cậu nhanh lên."

Quầy lẩu cay trên tầng hai căng

-tin lúc nào cũng đông nghẹt người. Giờ cao điểm mà đi thì chắc chắn phải xếp hàng dài. Bình thường, Tống Thính Tuyết không thích đến những nơi đông đúc như vậy. Sau khi đeo ốc tai điện tử, ở trong môi trường có decibel cao trong thời gian dài sẽ khiến cậu cảm thấy rất khó chịu.

Nhưng cậu và Ôn Hàm đều là mèo tham ăn, nên mỗi lần có Ôn Hàm đi cùng, cậu mới chịu đến đó, bởi vì Ôn Hàm có thể giúp cậu phân tán không ít sự chú ý.

Trong phòng tắm vang lên tiếng nước chảy ào ào, là Ôn Hàm đang tắm.

Tống Thính Tuyết đợi một lát, cảm thấy điện thoại trong túi đang rung.

Cậu lấy ra xem, là mẹ của cậu

- Lâm Khả Mạn gửi tin nhắn cho cậu: [Tiểu Tuyết, cuối tuần này ông nội con đã sắp xếp cho con gặp mặt người nhà họ Phó rồi, nhớ thu xếp về nhà một chuyến.]

Tống Thính Tuyết không trả lời ngay, cậu tắt màn hình điện thoại, bỏ lại vào túi.

Đúng lúc này Ôn Hàm tắm xong đi ra, nhìn thấy động tác nhét điện thoại và biểu cảm trên mặt Tống Thính Tuyết, lập tức đoán được điều gì.

"Là mẹ cậu à?" Ôn Hàm dùng khẩu hình hỏi.

Tống Thính Tuyết gật đầu.

"Không phải chứ?" Ôn Hàm tặc lưỡi, "Bà ấy thật sự muốn gả cậu cho người đàn ông kia? Hắn bao nhiêu tuổi rồi? Đừng nói là bốn, năm mươi tuổi đấy nhé?"

Tống Thính Tuyết lắc đầu: "Tớ không biết."

Ôn Hàm "chậc" một tiếng, vỗ vai cậu: "Nếu không được thì chúng ta bỏ trốn đi, giống như trên TV ấy, đi thật xa!"

Có thể trốn đi đâu chứ?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!