"Môn chủ." Người vừa đến dâng lên một chiếc hộp gỗ, bên trong lấp lánh ánh bạc, toàn là tiền vàng trang sức, "Đây là sính bạc lần này."
Người phụ nữ trên giường khẽ mở mắt, áo lụa thắt eo bằng gấm đoạn, bên ngoài khoác lớp sa mỏng, dù chỉ trang điểm nhẹ nhàng vẫn không giấu được vẻ kiều diễm động lòng người. Trên cổ chân nàng đeo hai chiếc chuông vàng đỏ, khi bước đi khẽ phát ra tiếng leng keng, khiến người ta không rời mắt được.
"Lần này lại là một cô nương?" Người phụ nữ lục lọi trong hộp, lập tức hứng thú, "Song Loan có biết nàng ta cầu xin điều gì không?"
"Kẻ phụ tình."
"Ồ?" Người phụ nữ nhấc một chiếc trâm cài tóc lên, ngắm nghía trái phải rồi buông tay để nó rơi lại vào hộp, thản nhiên nói, "Vậy thì giết đi, đồ đạc mang trả lại cho cô nương kia, để nàng ta sống tốt, đừng vì đàn ông mà phiền lòng nữa."
Song Loan đáp một tiếng, sau đó lấy ra hai cuộn giấy Tuyên Thành bày lên bàn, "Đây là lần thứ hai rồi, môn chủ có nhận không?"
Người phụ nữ thờ ơ nhìn, trên giấy Tuyên Thành khắc rõ khuôn mặt của Vân Trần và Sở Tôn Hành.
"Không nhận, chúng ta chỉ là môn phái nhỏ bé ở chốn giang hồ, không cần tham gia vào chuyện quan trường."
"Vâng."
Nàng rút một nén hương từ trong tay áo, c*m v** lư hương chầm chậm đốt, thò đầu ra ngoài cửa sổ nhìn xuống đám đông đang xôn xao, đáy mắt thoáng hiện nụ cười khó hiểu.
Yên Vũ Lâu lúc này vô cùng náo nhiệt, so với đám đàn ông béo ú xấu xí thường lui tới chốn này, hai khuôn mặt tuấn tú lạ lẫm xuất hiện lập tức thu hút ánh mắt của vô số khách làng chơi. Các cô nương vẫy khăn tay xông lên, miệng không ngừng mời chào.
Vân Trần chọn một chỗ ngồi khá dễ thấy, vươn tay vẫy nhẹ ra sau, tú bà liền uốn éo đi tới từ phía sau lầu.
Đánh giá hai người một hồi, mụ ta liền nở nụ cười tươi rói, vẻ mặt ân cần: "Hai vị công tử đây là lần đầu đến Yên Vũ Lâu phải không, trông có vẻ lạ mặt quá."
Vân Trần cười không nói gật đầu, nhận lấy chiếc khăn tay đang đưa qua trước mặt xoa xoa, khiến các cô nương bên cạnh che miệng cười khúc khích.
"Đã sớm nghe danh Yên Vũ Lâu là chốn cực lạc, tại hạ cũng không vòng vo nữa, mụ mụ có thể cho gọi cô nương nổi tiếng nhất ở đây ra gặp mặt một chút được không?"
Y cố ý vô tình lắc lắc túi tiền, để lộ ra một góc vàng óng ánh bên trong, tiếng bạc va chạm nhau lập tức vang lên leng keng.
Tú bà xua tay bảo các cô nương xung quanh đi tiếp khách, bản thân thì lập tức cười toe toét: "Ôi chao, công tử thật là có mắt nhìn đó nha, không giấu gì công tử, cô nương nổi tiếng nhất ở đây, chỉ riêng mấy ngón nhỏ trên giường của nàng thôi, ai ai cũng mê mẩn lắm đó."
"Người tranh giành thẻ bài của nàng mỗi ngày đều chen nhau đến mức vỡ đầu chảy máu, công tử đến không đúng lúc rồi, hôm nay thẻ bài cũng đã hết sạch." Tú bà dừng một chút, cúi người xuống nhỏ giọng nói, "Nhưng nếu công tử thật lòng muốn gặp một lần, thì cũng không phải là không có cách."
Vân Trần hiểu ý, y nhét túi tiền trong tay vào tay tú bà, chắp tay nói: "Thành ý như vậy đã đủ chưa?"
Tú bà mở túi tiền ra xem, con ngươi đột nhiên trợn tròn, cười đến nỗi không thấy cả mắt: "Đủ đủ đủ, ta đây liền dẫn hai vị công tử lên."
"Hai vị theo ta." Tú bà dẫn hai người đến một gian phòng ở chính giữa lầu ba, nháy mắt nói: "Duyên Quân cô nương ở ngay trong phòng, hai vị công tử cứ đi vào là được."
"Đa tạ."
Theo tiếng chuông gió treo ngoài cửa khẽ rung, mùi hương liệu nồng nặc trong phòng trong nháy mắt theo cánh cửa gỗ hé mở tràn vào mũi. Sở Tôn Hành âm thầm khẽ nhíu mày, trong lòng biết hương liệu này đã được động tay động chân không ít.
Trên chiếc ghế mềm mại, một cô nương vén khăn che mặt xuống, hai tay chồng lên bụng, cười duyên tiến lên hành lễ: "Tiểu nữ Thiệu Duyên Quân, ra mắt hai vị công tử."
"Thiệu cô nương chính là người nổi tiếng nhất ở đây sao? Quả thật trăm nghe không bằng một thấy." Vân Trần cười cười, tự nhiên kéo Sở Tôn Hành ngồi xuống.
Thiệu Duyên Quân vòng ra bên cạnh rót trà cho hai người, đầu ngón tay không để lộ dấu vết khẽ chạm vào mu bàn tay Sở Tôn Hành, che miệng cười nói: "Một lúc đến hai vị thì đây là lần đầu tiên thấy đó nha, công tử muốn phân trước sau, hay là cùng nhau luôn?"
Nói xong nàng khẽ kéo tay áo xuống, Vân Trần kịp thời xòe quạt chặn tay nàng lại, thản nhiên nói: "Không dám giấu giếm cô nương, tại hạ lần này đến đây, chỉ muốn hỏi thăm cô nương một chuyện, không có mục đích khác."
"Thật là mới lạ nha, đến Yên Vũ Lâu này chẳng phải để tìm vui, lại là đến hỏi thăm tin tức." Thiệu Duyên Quân nửa ngồi trên bàn, chân phải khẽ đặt lên chiếc đệm mềm bên chân Vân Trần, "Nhưng tiểu nữ xưa nay chỉ giỏi chuyện giường chiếu, những chuyện khác thì thật sự không biết gì."
"Cô nương sẽ biết." Vân Trần nhìn thẳng vào mắt Thiệu Duyên Quân, cong khóe môi hỏi, "Cô nương có biết một vị cầm sư trước kia ở Yên Vũ Lâu của các người, tên là Thúy Nhi không?"
Thiệu Duyên Quân nhướng mày, vẫy tay ra hiệu cho các tỳ nữ xung quanh lui xuống, thẳng thắn nói: "Nghe nói qua, chỉ là bạc công tử đưa cho mụ mụ chỉ mua được thân xác tiểu nữ, còn những chuyện khác, e là không tính chung được."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!