"Đứng yên đấy."
Vân Trần dừng lại trước mặt hắn, duỗi hai ngón tay ấn nhẹ khắp người hắn. Vẻ mặt Sở Tôn Hành không có gì khác thường, nhưng Vân Trần rõ ràng cảm nhận được khi ấn đến hai bên eo và vai trái, thân thể dưới ngón tay y không tự chủ được mà khẽ run lên một hồi.
Lòng Vân Trần thắt lại, vươn tay muốn tháo đai lưng hắn, Sở Tôn Hành nắm chặt cổ tay y, cứng ngắc nói: "Điện hạ làm gì vậy?"
"Tự cởi ra." Vân Trần ấn hắn xuống giường, "Bằng không mấy ngày tới đừng nói chuyện với ta nữa."
Thấy hắn mãi không động đậy, Vân Trần cũng hết kiên nhẫn dây dưa với hắn, dứt khoát tự mình xé áo hắn, dù sao hắn cũng không dám động tay với mình.
Bên hông và vai trái, đập vào mắt là mấy vòng vải trắng quấn dày cộp, nhưng dù vậy cũng không ngăn được máu tươi rỉ ra dày đặc bên trên. Vân Trần chỉ cảm thấy màu đỏ này chói mắt đến lạ, sai tiểu nhị lấy chút thuốc và vải băng lên rồi lạnh mặt băng bó cho hắn.
Vết thương trước đó đã được bôi thuốc một lần, tuy khá dài, nhưng may mắn không sâu cũng không độc, chỉ là nhìn hơi đáng sợ, dưỡng hai ngày là không có gì đáng ngại.
Lòng Vân Trần khẽ thở phào nhẹ nhõm, xuống tay cũng không dám quá mạnh sợ làm đau hắn: "Sở Tôn Hành, cố ý giấu giếm, ngươi có biết tội không?"
"Thuộc hạ biết sai."
Sở Tôn Hành nói xong liền muốn ngồi dậy tạ tội, bị Vân Trần dùng lực ấn mạnh trở lại giường: "Cho ngươi đứng dậy chưa? Đã biết sai, phạt ngươi tối nay không được ăn cơm."
"... Tuân mệnh."
Nhưng "ăn cơm" trong lời Tứ Điện hạ, thì đúng là chỉ có cơm.
Đến bữa tối, Sở Tôn Hành nhìn đống thức ăn cao hơn nửa bát trước mặt, trong lòng có chút dở khóc dở cười.
Vân Trần chậm rãi ung dung ăn no bụng, phủi phủi bụi trên chiếc chăn dưới góc tường rồi mang lên giường, giọng điệu không cho cãi lại: "Mấy ngày này ngủ trên giường."
Tay Sở Tôn Hành khựng lại, vội vàng đứng dậy nói: "Điện hạ không ổn."
"Không có gì để thương lượng, phòng ở khách đ**m đầy rồi." Vân Trần lạnh nhạt liếc hắn một cái, tay vẫn không ngừng động tác, "Ngươi không muốn thì ta cũng không ép. Cùng lắm thì ta cứ ở đây với ngươi, dù sao cảnh đêm Nam Thủy này cũng mới lạ, ngắm vài đêm cũng không sao."
Y cởi giày tất ngồi xếp bằng trên giường, hất cằm về phía đồ ăn còn lại trên bàn: "Đi ăn hết chỗ thức ăn trong bát đi, khoảng thời gian này A Hành cứ nghĩ xem đề nghị cùng ta thưởng ngoạn cảnh đêm vừa rồi thế nào."
Sở Tôn Hành ngồi trở lại chỗ, im lặng gắp thức ăn vào miệng, do dự hồi lâu vẫn cởi áo ngoài rồi nằm sát mép giường. Vân Trần kéo chăn lôi hắn vào trong một đoạn, hỏi: "Lạnh không?"
Sở Tôn Hành có chút khó hiểu, thật thà nói: "Không lạnh."
"Vậy sao ngươi cứ cứng đờ ra vậy?" Vân Trần tinh nghịch cười, khẽ thổi hơi vào tai hắn, "A Hành nếu thấy lạnh, vậy ta đắp thêm chăn của ta lên cho ngươi có được không?"
Vừa nói y vừa vén nửa chăn đắp sang, Sở Tôn Hành thấy vậy vội thả lỏng người, đẩy tay Vân Trần, bất đắc dĩ nói: "Điện hạ, ngủ đi."
Vân Trần tránh vết thương giúp hắn vén lại góc chăn, nhìn vành tai hơi ửng đỏ của hắn cũng không trêu hắn nữa, chậm rãi hỏi: "Bị thương thế nào?"
"Vừa nãy đã nói cửa ngầm bên trong còn một nhánh đường ẩn, đường thông đến đường ẩn nhìn thì trống trải nhưng lại giấu đầy cơ quan ám khí." Sở Tôn Hành nói, "Thuộc hạ trước đó không ngờ tới, tránh không kịp nên bị vài chiếc phi tiêu sượt qua, thật sự không sao."
"Mỗi cửa ngầm đều có cơ quan sao?"
"Ba cái thuộc hạ đã thăm dò đều có, những cái khác chắc cũng vậy."
"A Hành." Vân Trần đột nhiên nghĩ đến gì đó, huých khuỷu tay hắn, "Ngươi nói trong cửa ngầm có lẽ nào là những người mất tích mà bà Ngô nói không?"
"Không thể." Sở Tôn Hành chắc chắn nói, "Thuộc hạ áp tai vào cửa đường ẩn nghe rất lâu, bên trong không có tiếng động và giãy dụa, cũng không có mùi tanh hôi mục nát."
Vân Trần thở dài: "Cũng phải, Liêu Thu thật sự không cần vì mười mấy người mà rầm rộ đào một loạt cửa ngầm."
Nhưng nếu bên trong không phải là người, vậy thì là cái gì? Chẳng lẽ chỉ là chút bạc vụn tham ô được thôi sao?
Đáy mắt Vân Trần hơi trầm xuống, bên trong cửa ngầm chắc chắn có ẩn tình, huyện Nam Thủy này e là thật sự không phải cảnh dân vui quan hòa như vẻ bề ngoài, còn cần phải tìm cơ hội điều tra lại một phen.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!