"Sở thị vệ ra ngoài đã một lúc rồi, nô tỳ cũng không biết hắn đi đâu." Cung nữ đáp.
Vân Trần không vui khẽ tặc lưỡi một tiếng, phất tay bảo nàng lui xuống, mình thì xoay người trở về điện dựa vào giường đợi người.
Ước chừng chưa đến một khắc, liền thấy Sở Tôn Hành tay xách một hộp thức ăn nhanh chân bước vào cửa.
"Chạy đi đâu vậy?" Chưa đợi đồ trong tay hắn đặt vững trên bàn, Vân Trần đã lên tiếng hỏi dò.
Sở Tôn Hành lần lượt bưng các tầng hộp thức ăn ra, mu bàn tay chạm vào mép hộp thử độ nóng, giải thích: "Điện hạ chưa dùng bữa trưa, ngự thiện phòng giờ này cũng không có sẵn, làm mới e là phải đợi thêm một lát nữa, nên lấy chút đồ còn ấm nóng tạm lót dạ."
Vân Trần ghé mắt nhìn, đều là những món ăn bình thường, không tính là tinh xảo, nghĩ chắc là đồ các cung còn thừa lại. Y hôm nay cũng chỉ dùng vài miếng điểm tâm buổi sáng, nếu Sở Tôn Hành không nhắc y cũng thật sự không nhớ ra, lúc này vừa nói, ngược lại bắt đầu cảm thấy bụng trống rỗng khó chịu.
Y ngồi xuống trước bàn, gắp một miếng đậu phụ nhồi thịt nhét vào miệng, hơi nóng k*ch th*ch vị giác đầu lưỡi khiến ythèm ăn, liền gắp thêm vài đũa nữa, miệng còn không quên hàm hồ uy h**p: "Lần sau nếu còn không giữ quy củ mà tự tiện chạy lung tung, đừng trách ta trói ngươi trong điện này đấy."
Sở Tôn Hành hâm nóng một chén trà rồi đẩy qua, cười khẽ đáp một tiếng "vâng", rồi lại hỏi: "Lúc nãy ta trở về, thấy nhiều nơi trong cung đang sửa sang lại, có chuyện gì à?"
Vân Trần nghe vậy dừng đũa suy nghĩ một lát, trong lòng tính ngày tháng mới phản ứng lại: "Ngươi không nói ta cũng suýt chút nữa quên mất, sinh thần của phụ hoàng sắp tới rồi, chẳng phải trong cung mỗi năm đều tổ chức một lần săn bắn tỷ võ đấy sao, năm nay cũng không ngoại lệ."
"Chỉ là nghe nói phụ hoàng năm nay muốn náo nhiệt hơn, sẽ tổ chức săn bắn tỷ võ sớm hơn một chút, kết thúc xong là vừa kịp đại yến mừng thọ. Như vậy các quốc chủ cũng khỏi phải đi đi về về nhiều lần như mọi năm"
"Thiệp mời mấy ngày này hẳn là đã lần lượt được gửi đến tay các quốc chủ rồi, nghĩ chắc gần đây sẽ lục tục đến hoàng thành." Vân Trần lắc lắc chén trà nhấp một ngụm, "Cung này vắng lặng đã lâu, cũng nên náo nhiệt một chút rồi."
Sở Tôn Hành được y nhắc nhở cũng nhớ ra còn có chuyện này: "Năm ngoái Điện hạ đi săn đoạt giải nhất, năm nay hẳn người nhắm vào Điện hạ sẽ không ít."
"Lần trước nếu không phải ngươi đem chiến lợi phẩm săn được quy hết lên đầu ta, cái giải nhất này cũng không đến lượt ta đâu." Vân Trần buồn cười nói, "Nói như vậy danh hiệu quán quân của ta vẫn là đồ giả sao?"
"Sao có thể nói là đồ giả, chỉ là Điện hạ không muốn động tay thôi." Sở Tôn Hành lắc đầu, "Huống chi Bệ hạ vốn đã nói người tham gia có thể mang theo tùy tùng giúp đỡ, của ta cũng là của Điện hạ."
Vân Trần cẩn thận ngẫm nghĩ lời hắn nói, khóe môi cong lên một nụ cười đầy hàm ý, nheo mắt gật gù tán đồng: "Cũng đúng, ngươi đã là của ta rồi, đồ săn được đương nhiên cũng là của ta."
Sở Tôn Hành vừa gắp một miếng bánh xốp cho vào bát y, nghe vậy thì tay khựng lại, ngẩn người một hồi mới chậm rãi thu tay về. Vân Trần thấy vành tai hắn hơi ửng đỏ, trong lòng mềm nhũn, người này tuy ngốc nghếch, lại thật sự đáng yêu vô cùng.
Sở Tôn Hành bị y nhìn có chút không tự nhiên, chợt nhớ ra điều gì đó, miệng khẽ mở, do dự hồi lâu vẫn nuốt trở về.
Ánh mắt Vân Trần vẫn luôn đặt trên người hắn, đương nhiên đã thu hết phản ứng của hắn vào mắt, cong môi hiểu ý nói: "A Hành có phải muốn hỏi ta, những cô gái được phụ hoàng đưa vào cung nên xử lý thế nào đúng không?"
Sở Tôn Hành khẽ gật đầu, hắn xúc động dốc hết nỗi lòng bao năm với Vân Trần, đầu óc nóng lên lại quên mất chuyện hôn sự này là do Thuận Đế đích thân hạ chỉ, nếu Vân Trần không tuân theo, khó tránh khỏi bị trách phạt.
Vân Trần đã ăn no được bảy tám phần, thấy hắn như vậy liền hiểu được nỗi lo của hắn, bèn dứt khoát đặt đũa xuống vòng qua ngồi bên cạnh hắn, quen nẻo nắm lấy tay hắn đặt lên đùi mình: "Chuyện này sớm nhất cũng phải đợi đến khi săn bắn tỷ võ kết thúc, ta tự có sắp xếp, không cần lo lắng."
"Hơn nữa những cô gái phụ hoàng chọn vào cung ta chỉ giữ lại một người, ngươi có đoán được là ai không?"
Y chỉ tùy ý hỏi một câu, cũng không thật sự muốn Sở Tôn Hành đoán, liền nói tiếp: "A Hành còn nhớ vị cô nương đã gặp ở Định Thủy Lâu trước đây không?"
"Lê cô nương?" Sở Tôn Hành buột miệng hỏi.
"Đúng." Vân Trần nói, "Nàng chính là con gái út của Binh bộ Thượng thư Lê Tông."
Lê Tông làm quan mấy chục năm, xưa nay làm việc luôn có chừng có mực, tuy là Binh bộ Thượng thư nhưng trong tay không nắm thực quyền, Thuận Đế tự nhiên cũng không nghi ngờ ông, cho nên Lê Tông ở triều đình không nghi ngờ gì là một sủng thần.
Lê Thu Văn lại là đứa con gái độc nhất ông có được khi về già, đương nhiên từ nhỏ đã được cưng chiều. Vân Trần ngày đó ở trong sân bàn chuyện này với Lê Thu Văn, nghĩ rằng sau khi săn bắn tỷ võ kết thúc tìm một lý do để nàng về nhà khóc lóc với Lê Tông không muốn vào cung, Vân Trần cũng nhân tiện nhờ Li phi bên cạnh Thuận Đế nói một tiếng, với địa vị của Lê Tông ở triều đình, Thuận Đế chắc sẽ không quá ép buộc.
"Như vậy có thể yên tâm rồi chứ?" Vân Trần giản lược nói với hắn một lượt.
Thấy người kia gật đầu đáp một tiếng, tay y không kìm được, vẫn đưa tay bóp lấy mặt hắn xoay tròn x** n*n mấy vòng, lúc này mới mãn nguyện buông tay.
Mấy ngày sau hai người nhàn rỗi trong cung không có việc gì làm, Vân Tế cũng cuối cùng biết được chuyện Thuận Đế muốn sắp xếp hôn sự cho Vân Trần, dép guốc còn chưa kịp xỏ đã vội vã chạy đến Lăng Uyên Điện.
Lòng nóng như lửa đốt, đẩy cửa bước vào thì đúng lúc bắt gặp cảnh Vân Trần nửa tựa trong lòng Sở Tôn Hành ngẩn người xuất thần. Ba người nhất thời nhìn nhau không nói gì, Vân Tế nhướng mày hít sâu một hơi, vung tay xoay người đóng cửa, một mạch liền tay.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!