Đêm tối buông xuống, trăng sáng vằng vặc trên cao, hai người từ biệt bà Ngô, Sở Tôn Hành cúi người phủi phủi bụi trên trường bào của Vân Trần, lấy ra que diêm vừa nãy chưa dùng hết quẹt lại. Ước chừng thời gian vừa qua canh ba, Sở Tôn Hành liên tục nhìn quanh, bản năng cảm thấy xung quanh có chút động tĩnh khác thường.
"Sao vậy?" Vân Trần theo ánh mắt hắn nhìn sang bên cạnh.
Xung quanh tĩnh mịch đến nỗi không có một tiếng chim kêu, vầng trăng cô độc treo cao trên bầu trời, ánh trăng lạnh lẽo chiếu xuống, soi rọi đêm tuyết vắng lặng. Xung quanh ngoài những tán cây cao rậm rạp không lọt nổi ánh trăng ra, chỉ có từng đợt gió lạnh và tiếng "lộp cộp" của chân giẫm trên nền tuyết bùn.
"Không có gì." Sở Tôn Hành thu hồi ánh mắt, thúc giục y đi lên phía trước hai bước, "Điện hạ, đêm lạnh, về sớm thôi."
Vân Trần đáp một tiếng, sau đó hỏi: "Lời của bà lão kia, ngươi cảm thấy có mấy phần là thật?"
"Vừa nãy lời bà ấy ám chỉ đều nhắm vào huyện lệnh địa phương." Sở Tôn Hành nhíu mày, "Điện hạ có biết huyện lệnh Nam Thủy này là người như thế nào không?"
"Huyện lệnh này tên là Liêu Thu, không phải là nhân vật lớn gì, nhưng nếu nói đến chỗ cần đặc biệt chú ý..." Vân Trần lấy ra một phong thư từ trong tay áo, "Hắn là người của hữu tướng, phong thư Tam hoàng huynh trước đó nhờ ngươi đưa cho ta cũng dặn dò chúng ta phải để ý nhiều hơn."
Đại Thuận hữu tướng
- Giang Thắng Bình.
Trên triều đình có hai vị Thừa tướng. Tả tướng đến nay vẫn giữ vững lập trường trung lập, hữu tướng thì ngầm kết bè kéo cánh muốn ủng hộ Nhị Điện hạ lên ngôi, người này đối với Vân Trần mà nói, là một phiền toái không nhỏ.
"Vậy Bệ hạ..."
Lời vừa ra khỏi miệng, Sở Tôn Hành lập tức ý thức được mình lỡ lời, tự ý suy đoán ý của chủ tử là đại kỵ.
Vừa chuẩn bị quỳ xuống tạ tội, Vân Trần đã nhanh hơn một bước giữ vai hắn lại: "Không sao, mục đích phụ hoàng phái ta đến, cũng chính là muốn thăm dò Giang đại nhân."
"Những năm gần đây kiến giải của Giang đại nhân trên triều đình quả thật có phần vượt quá giới hạn, phụ hoàng nghi ngờ ông ta cũng là chuyện bình thường." Vân Trần nói, "Nhưng dù sao ông ta cũng ở vị trí cao, cho nên dù là nghi ngờ, cũng chỉ có thể bắt đầu từ những người bên dưới, nếu không chúng ta giờ này cũng không ở đây rồi."
"Nếu như vậy, lời bà lão vừa nãy nói cũng có tám chín phần là thật." Sở Tôn Hành nói, "Lời bà ấy khẳng định chuyện mất tích có liên quan đến huyện lệnh, hơn nữa nghĩ lại, nếu chuyện này huyện lệnh thật sự không tham gia vào, một khi điều tra ra kết quả thì đó là một con đường tốt để thăng quan, ông ta không thể không làm, trừ phi kẻ gây chuyện dưới mắt huyện lão gia chính là người của huyện lệnh phủ."
Vân Trần nheo mắt, tán đồng nói: "Xem ra phải đi gặp vị Liêu đại nhân này rồi."
Sở Tôn Hành vẫn có chút không yên tâm, hắn lấy lệnh bài trong tay áo đặt vào tay Vân Trần: "Điện hạ cầm lấy đi, phía sau lệnh bài có ngăn bí mật, bên trong có ba chiếc còi khói, đốt còi khói sẽ gọi được ám vệ ở chỗ tối đến."
Vân Trần không để ý lắm nhét lệnh bài trở lại ngực hắn: "A Hành chẳng phải vẫn luôn ở bên cạnh ta sao, để ở chỗ ai thì có gì khác biệt?"
Sở Tôn Hành há miệng, còn chưa kịp khuyên nhủ y, phía sau đột nhiên truyền đến mấy tiếng mũi tên xé gió xuyên qua rừng cây.
"Điện hạ cẩn thận!"
Sở Tôn Hành trở tay rút kiếm ra khỏi vỏ, kéo Vân Trần sang một bên, xoay cổ tay gọn gàng chém rụng hai mũi tên. Vân Trần cũng nghiêng đầu tránh được một mũi tên, ánh bạc lóe lên trong tay áo, phi tiêu đuôi én lao vút đi, bay thẳng về phía sau bên trái, không biết chạm vào binh khí gì mà phát ra tiếng va chạm thanh thúy, vô cùng chói tai trong đêm tuyết không ánh sáng.
Sở Tôn Hành thu kiếm lại, lạnh giọng nói: "Bọn chúng gan cũng lớn thật."
"Nên nói là hữu tướng thần thông quảng đại mới đúng, nếu không chỉ một huyện lệnh nhỏ bé thì sao có thể biết được Tứ hoàng tử Đại Thuận trông như thế nào." Vân Trần nhặt mũi tên gãy trên đất lên xem, không có chất liệu đặc biệt và dấu hiệu gì, xem ra là đã chuẩn bị từ trước, đều là những thứ thường gặp mà thôi.
"Hành tung của Điện hạ e là đã sớm bại lộ, lần này chỉ là dò xét, xung quanh không biết còn bao nhiêu người đang âm thầm theo dõi, Điện hạ nhất định phải cẩn thận nhiều hơn." Sở Tôn Hành cụp mày, cố ý đi chậm lại chắn ở sau lưng y.
Vân Trần thấy vậy khẽ nhíu mày, một tay kéo hắn trở lại bên cạnh mình sóng vai đi cùng, tay kia cũng dứt khoát không buông ra nữa.
Bàn tay trong lòng cứng ngắc mà ấm nóng, thỉnh thoảng còn muốn rút về phía sau. Vân Trần giả vờ như không nhận ra, cứ thế kéo về đến khách đ**m mới chịu buông.
Sở Tôn Hành đứng bên cạnh, trên mặt vẫn còn chút ngơ ngác, Vân Trần làm như không có chuyện gì nói: "Ngươi cũng nghỉ ngơi sớm đi, ngày mai theo ta đi gặp Liêu Thu kia."
Sở Tôn Hành hoàn hồn, khẽ hành lễ rồi quay người đi sang phòng bên cạnh, không lâu sau lại ôm chăn gối trở về: "Điện hạ, thuộc hạ có hơi không yên tâm, mấy ngày này có thể để thuộc hạ ngủ trong phòng Điện hạ được không?"
Liêu Thu gan lớn đến nỗi dám động thủ ngay ngày đầu tiên bọn họ đến Nam Thủy, hắn thực sự không yên tâm để Vân Trần rời khỏi tầm mắt mình.
Vân Trần ban đầu hơi ngạc nhiên, đợi đến lúc phản ứng lại thì lập tức gật đầu, động tác cực nhanh dịch sang bên cạnh, nhường ra hơn nửa giường cho hắn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!