Chương 39: Quyết ý bày tỏ

Lục Phúc công công dù sao cũng đã có tuổi, chạy đuổi theo rất vất vả, thở hổn hển cúi người ngẩng đầu thì đã lạc mất người. Ông đành dựa vào thói quen trước đây của Vân Trần men theo đường nhỏ sau vườn tìm đến cái ao nhỏ, quả nhiên tìm thấy bóng dáng đang giận dỗi kia dưới mái đình bên bờ ao.

Ao được xây ở nơi khuất phía sau, bình thường không có mấy người đến, cũng vừa hay cho Vân Trần hưởng chút thanh tịnh. Y mặt mày đen sầm nhíu chặt mày, nghiêng người ngồi trên ghế đá hờn dỗi nhìn mặt ao.

Y chỉ cảm thấy những con cá chép vốn dĩ lanh lợi đáng yêu bơi lội tung tăng trong ao này, hôm nay không hiểu sao càng nhìn càng thấy bực bội, tùy tay nhặt một hòn đá ném xuống, cột nước bắn tung tóe làm loạn hướng bơi của đàn cá, chẳng mấy chốc đã hoảng hốt tản ra không thấy bóng dáng đâu nữa.

Lục Phúc công công chống tay lên cột đá, đợi đến khi hơi thở đang đảo lộn trong ngực thuận xuống, mới vội vàng tiến lên đoạt lấy những viên đá còn lại trong tay y, khuyên nhủ nhẹ nhàng: "Điện hạ mau bớt giận, cá có ném chết cũng không sao, nhưng nếu tức giận làm hại đến thân thể thì làm sao bây giờ?"

Vân Trần mặc kệ ông giành lấy hòn đá trong tay đi, thấy ông đi theo ra, lại nhớ tới vừa nãy tức giận ra khỏi điện cũng không bảo Sở Tôn Hành đứng dậy, theo cái đầu óc cứng nhắc của người kia chắc là sẽ cứ quỳ đến khi mình trở về mất.

Y lúc này đang giận dỗi không muốn để ý đến hắn, nhưng lại không yên tâm hắn thật sự cứ quỳ ở đó mãi, liền muốn sai Lục Phúc công công trở về nói một tiếng, nhưng lời đến miệng lại đột nhiên bị y nuốt xuống.

Từ lúc y rời điện đến giờ, tổng cộng còn chưa đến một chén trà, y thực sự có chút không xuống nước được, đành ấm ức quay lưng đi.

Lục Phúc công công sao có thể không nhìn ra tâm tư của y, lập hiểu ý giả vờ giận dữ nói: "Cái tên Sở thị vệ này cũng quá không hiểu quy củ rồi, lại còn làm Điện hạ tức giận! Chi bằng để hắn về phòng phụ tự mình suy nghĩ cho kỹ, cũng tránh cho Điện hạ về thấy lại thêm phiền lòng."

Vân Trần thấy ông hiểu ý, đưa một ánh mắt ngầm đồng ý rồi phất tay bảo ông trở về, mình thì tiếp tục lang thang vô định bên bờ ao giết thời gian.

Cổng hoàng cung lúc này chậm rãi mở ra, một chiếc xe ngựa chậm rãi tiến vào trong cung.

Tiêu Vị Trọc và Vân Tế thực ra từ ngày rời Nam Thủy đã giải quyết xong hậu sự ở huyện Trấn Tuyền rồi lên đường về kinh, nhưng vì vị Tam Điện hạ này là một chủ tử được nuông chiều từ bé, bất đắc dĩ trên đường đi Tiêu Vị Trọc chỉ đành cố gắng thả chậm tốc độ xe ngựa, đến nỗi muộn mất mấy ngày mới chậm trễ về đến hoàng thành.

Vân Tế toàn thân rã rời, một bước cũng không muốn đi, ủ rũ nằm sấp trên lưng Tiêu Vị Trọc nhàm chán nhìn quanh.

Đang lắc đầu nguầy nguậy lại vô tình liếc thấy tứ hoàng đệ của y không biết trúng tà gì mà cứ đi vòng quanh cái ao không ngừng, y còn tưởng trong ao có thứ gì hiếm lạ, vội vàng vỗ vỗ vai Tiêu Vị Trọc bảo hắn thả mình xuống.

Chạy mấy bước đến bên ao, thò đầu ngó nghiêng mấy vòng cũng không thấy gì, y dứt khoát nằm sấp xuống đất thò tay xuống ao mò mẫm, miệng còn gọi Tiêu Vị Trọc, bảo hắn qua cùng mình.

Tiêu Tướng quân bất đắc dĩ thở dài một tiếng, không nói hai lời tiến lên túm lấy cổ áo xách người lên: "Vừa nãy chẳng phải còn nói đi đường cũng không nổi sao? Lúc này lại đi được rồi?"

Vân Tế giật tay ra, hùng hồn đáp một câu: "Đi bộ sao thoải mái bằng Tiêu Tướng quân cõng được?"

Lời này rất dễ nghe, Tiêu Vị Trọc khá tán đồng gật đầu đáp một tiếng.

Vân Tế vẫn còn nhớ thương "bảo bối" trong ao, cũng không nhiều lời nữa, nhấc chân đi về phía Vân Trần, lại thấy y đang nhìn một tòa đình viện phía không xa, sắc mặt hơi đổi.

Y đưa tay vỗ một cái vào lưng Vân Trần, tò mò hỏi: "Trần Nhi, đệ nhìn cô nương nhà người ta làm gì?"

"Hoàng huynh về khi nào vậy?" Vân Trần thấy y, đầu tiên là có chút kinh ngạc, sau đó mới giải thích, "Ta quen nàng."

"Ngươi quen? Là ai vậy?" Vân Tế lại cẩn thận nhìn về phía đó một lát, vẫn thấy rất lạ mặt, không giống người thường xuyên vào cung.

Vân Trần cười cười đầy ẩn ý: "Con gái của Binh bộ Thượng thư Lê Túng

- Lê Thu Văn."

Ngày đó ở Định Thủy Lâu, y mấy câu đã moi sạch gia cảnh của Lê Thu Văn, lúc này có thể thấy nàng trong cung, nghĩ chắc nàng là một trong những cô gái do Thuận Đế đích thân chọn cho Li phi.

Vân Tế không mấy quan tâm đến chuyện triều đình, đối với nữ tử lại càng không có hứng thú gì, nghĩ đi nghĩ lại vẫn không nhịn được hỏi ra nghi vấn ban đầu: "Trần Nhi vừa nãy vì sao cứ đi vòng quanh cái ao này mãi vậy?"

Vân Trần nghe vậy do dự một lát, đoán được tính tình Vân Tế nếu biết chuyện này chắc chắn sẽ làm ầm ĩ lên, vẫn quyết định qua loa cho xong: "Không có gì, ra ngoài đi dạo một chút thôi, hoàng huynh đường xá xa xôi mệt mỏi lâu như vậy rồi, còn không mau về tẩm điện nghỉ ngơi đi?"

Sau đó y lại chỉ vào Tiêu Vị Trọc đang đợi một bên, khẽ giọng uy h**p: "Nếu để Vị Trọc đợi sốt ruột, sau này e là không ai dẫn hoàng huynh ra cung chơi nữa đâu."

Vân Tế còn chưa biết chuyện Thuận Đế có ý định sắp xếp hôn sự cho Vân Trần, thấy y nói vậy cũng chỉ đành ủ rũ mặt mày chạy về bên cạnh Tiêu Vị Trọc, theo sau về tẩm điện.

Vân Trần nhìn theo hai người rời đi rồi đi về phía Lê Thu Văn, vừa đi đến hành lang, liền thấy nàng đột nhiên vỗ bàn đứng dậy, miệng bất mãn kêu la: "Chọn ta thì cái tên Tứ Hoàng tử kia cũng thật là mắt mù, bằng không nhiều tỷ tỷ muội muội xinh đẹp như vậy, sao cứ nhất định chọn cái loại người chẳng ra gì này như ta chứ!"

Những tỳ nữ vây quanh nàng bị lời nói không biết sống chết này dọa cho hồn vía lên mây, ai nấy mặt đều trắng bệch: "Tiểu thư đừng nói nữa, đây là trong cung chứ không phải trong phủ, nếu để người ta nghe thấy, bàn tán riêng về Hoàng tử là tội chết đấy!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!