"Vì sao lại muốn chúng ta nhường phòng này, là trả thiếu bạc hay thiếu cái gì khác?" Vân Trần không vui hỏi.
"Công tử bớt giận, sự việc bất đắc dĩ ạ, là Vương công tử đột nhiên nói muốn bao trọn Định Thủy Lâu này, tiểu nhân cũng không làm chủ được." Tiểu nhị mặt mày khổ sở xòe tay ra, trong lời nói còn khuyên nhủ, "Cha của Vương công tử là Thượng thư đại nhân trong triều, dân đen chúng ta sao dám đắc tội. Chúng ta cũng chỉ nghe theo chưởng quỹ thôi, công tử xin đừng làm khó tiểu nhân ạ."
Vân Trần lắc lắc chén trà, không có ý đứng dậy, y chậm rãi hỏi: "Con trai Thượng thư đại nhân là có thể không coi ai ra gì sao?"
"Cái này..." Tiểu nhị bị y hỏi á khẩu không trả lời được, "cái này" nửa ngày cũng không nói ra được cái gì, chỉ đành cười trừ hai tiếng. Tiên lai hậu đáo(*), nhưng mà cái lễ ấy à, gặp phải quyền quý thì có tác dụng gì chứ.
(*)Ý là phải có thứ tự trước sau
Vốn tưởng rằng thân phận mệnh quan triều đình có thể dọa được y, lại không ngờ người trước mặt lại là một người không biết nặng nhẹ.
Ngay lúc hai người đang giằng co, một tiếng mắng chửi đanh thép từ ngoài cửa phá tan bầu không khí căng thẳng trong phòng.
"Dựa vào cái gì ta phải nhường chỗ cho hắn? Có biết thứ tự trước sau không hả?" Cô gái đập mạnh một tay xuống bàn, làm rơi đôi đũa gỗ gác trên chén sứ, vẻ mặt khinh miệt lớn tiếng nói, "Bà cô đây không nhường, bảo hắn đi chỗ nào mát mẻ mà ngồi, quen thói đi!"
Vân Trần nghe vậy thì bật cười, y nhún vai với tiểu nhị: "Xem ra bất mãn không chỉ có chúng ta."
Trên mặt tiểu nhị cũng có chút xấu hổ, trong lòng thầm mắng không biết hôm nay ra đường đụng phải thần thánh phương nào, sao chuyện rắc rối toàn rơi vào đầu hắn thế. Tượng Phật thờ ở đại sảnh trong nhà, xem ra phải tìm cơ hội cúng bái cho cẩn thận mới được.
Tiếng ồn ào bên ngoài càng lúc càng lớn, tai Sở Tôn Hành và Vân Trần đều rất thính, đương nhiên nghe rõ ngoài giọng cô gái kia còn có một giọng nam không mấy lý lẽ.
Đáy mắt Vân Trần lập tức hiện lên vẻ thích thú xem kịch, có trò vui sao lại không hóng, dứt khoát cùng Sở Tôn Hành ra khỏi phòng đến gần xem.
Vừa bước ra khỏi ngưỡng cửa, ánh mắt y đã bị một gã béo mặc áo nâu ở không xa thu hút, gã béo lúc này đang khoanh tay cãi nhau ỏm tỏi với cô gái kia. Khuôn mặt béo núc đầy thịt lộ rõ vẻ khinh miệt, không hề che giấu sự đắc ý kiêu ngạo trong đáy mắt. Y phục trên người gã đều là hàng tốt, đồ trang sức đeo trên người cũng toàn là những thứ thượng đẳng quý phái.
Cả người đều là đồ cực phẩm, chỉ là nếu chỉ để khoe khoang mà tùy tiện trộn lẫn lên người như vậy, nhìn qua có chút lộn xộn, thực sự không lên được mặt bàn.
Ngược lại còn toát ra vẻ tục tĩu xa hoa phô trương.
Vân Trần có chút buồn cười lắc đầu, nghiêng người hỏi tiểu nhị đi ra cùng: "Vị kia là con trai Thượng thư đại nhân mà ngươi nói?"
Tiểu nhị nghe vậy gật đầu, khẽ nói: "Vị kia là Vương Kỳ, Vương công tử."
"A Hành thấy gã trông thế nào?" Vân Trần đưa tay khẽ búng tay trước mặt Sở Tôn Hành.
Sở Tôn Hành ngước mắt nhìn qua, đánh giá từ trên xuống dưới một lát, thẳng thắn nói: "Không ra gì, nhìn có chút giống kẻ ngốc."
Vân Trần bị giọng điệu nghiêm túc của hắn chọc cười, nhếch môi gõ nhẹ vào đầu hắn, kéo hắn tiến lên vài bước.
Vương Kỳ miệng lưỡi vụng về, lúc này rõ ràng là tức giận, cãi không lại liền muốn giơ tay tát vào mặt cô gái trước mặt. Ai ngờ cô gái kia cũng không phải là tiểu thư yếu đuối, ngược lại còn có chút công phu trong người. Nàng khom người tránh né, chân dưới khẽ động mấy cái đã khiến Vương Kỳ ngã sõng soài ra đất.
Bụng Vương Kỳ đập vào khung cửa, đau đến mức cong người run rẩy. Tên tùy tùng sau lưng gã thấy thế liền biến sắc, vội vàng chạy lên đỡ người dậy, tiểu nhị vừa nãy đứng bên cạnh khuyên can thấy vậy cũng có chút lúng túng.
Đường đường là con trai Thượng thư lại bị một cô gái cho một vố trước mặt bao nhiêu người, làm gì còn mặt mũi nào nữa. Gã giãy dụa đứng dậy muốn lật tung chiếc bàn tròn trước mặt để trút giận, lại bị cô gái kia đột nhiên tiến lên giữ chặt góc bàn, mặc gã dùng sức thế nào bàn tròn cũng không hề nhúc nhích.
Gã lập tức buông tay, nổi trận lôi đình: "Con đàn bà chanh chua này!"
"Ta nếu là đàn bà chanh chua, vậy Vương công tử chẳng phải mang tiếng là côn đồ hung hãn rồi sao." Cô gái vỗ vỗ tay, khẽ hừ một tiếng, "Ngươi cũng chỉ có chút bản lĩnh ấy thôi, người khác thế nào ta không quản, nhưng hôm nay phòng này của ta tuyệt đối không nhường, xin Vương công tử tự trọng."
"Ngươi có biết ta là ai không!" Vương Kỳ đỏ mặt tía tai quát lớn.
"Ngươi là ai liên quan gì đến ta? Về nhà hỏi mẹ ngươi đi." Cô gái nhìn gã như nhìn kẻ ngốc, nhíu mày suy nghĩ một lát, chợt tặc lưỡi, thỏa hiệp nói, "Nhưng nếu ngươi chịu gọi ta một tiếng mẹ trước mặt mọi người, ta cũng không phải là không thể nói cho ngươi biết."
Những người vây xem bị lời này chọc cười, nhưng không dám cười trước mặt Vương Kỳ, chỉ đành cúi đầu nín nhịn đến đỏ cả mặt.
Thấy trước mắt lại sắp có xung đột, Vân Trần còn cố ý đứng ở vị trí phía trước để tiện theo dõi, không ngờ đúng lúc đó lại có tiếng quát từ phía sau vang lên.
"Tụ tập ở đây làm ầm ĩ cái gì!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!