Chương 32: Thử lòng

Mùa đông hoàng thành mang vẻ tĩnh mịch, tuyết tan thành làn khói lững lờ bao phủ cung điện hư ảo, tựa như tiên cảnh chốn bồng lai, vừa mộng ảo lại mang chút cô tịch, tựa như linh cảnh tách biệt thế gian, lại phảng phất hồng trần khói lửa.

Ngoài Lăng Uyên Điện, cổng lớn đóng chặt, chỉ lác đác vài ba thị vệ đứng gác. Tuyết vụn rơi lấm tấm trên người họ, khiến đôi tay có chút ửng đỏ vì lạnh.

Lục Phúc công công bưng chút đồ ăn từ ngự thiện phòng vào điện, thấy Vân Trần chỉ mải miết lật xem văn thư trong tay, ngay cả bát cháo chay buổi sáng vẫn còn đặt nguyên trên bàn chưa động đến một miếng.

Ông lắc đầu, mạnh dạn tiến lên rút giấy bút trong tay y, đặt sang một bên: "Điện hạ, lát nữa qua giờ Tuất, thời hạn nương nương cho cũng hết rồi. Sở thị vệ trước đó còn đặc biệt dặn dò lão nô phải khuyên ngài nghỉ ngơi cho tốt đấy, giờ tay đang bận cũng nên ăn chút gì, kẻo cậu ấy lo lắng."

"Công công đi gặp hắn rồi?" Vân Trần nghe vậy ngẩng đầu, đáy mắt có chút kinh ngạc. Y biết rõ thủ đoạn làm việc của Li phi, xưa nay nói một là một, đã nói không cho phép ai thăm nom, thì tuyệt đối không có chuyện du di.

"Sở thị vệ cũng là do lão nô nhìn từ nhỏ đến lớn, không chỉ ngài lo lắng cho cậu ấy, lão nô đương nhiên cũng vậy." Lục Phúc công công nhìn ra sự nghi ngờ của y, nheo mắt cười hiền, vừa nói vừa thu dọn những đồ vật lộn xộn trên bàn Vân Trần, chỉ để lại mấy đĩa thức ăn nóng hổi, "Lão nô vào cung đã mấy chục năm rồi, những chuyện khác không dám nói, chút mặt mũi mỏng manh thì vẫn phải có."

Khóe mắt Vân Trần cong cong, thấy vậy cuối cùng cũng yên tâm không ít, rồi lại giả vờ trách cứ: "Công công cũng không nói sớm với ta."

"Đều là lỗi của lão nô, Điện hạ bớt giận." Lục Phúc công công cười làm lành hai tiếng, xắn tay áo giúp y bày mấy món ăn, "Điện hạ mau dùng bữa đi, buổi sáng Bệ hạ còn phái người đến nói muốn gặp ngài đấy, Điện hạ phải nhớ giờ, đừng quên."

Vân Trần nhét một miếng thịt dê hấp vào miệng, ậm ừ đáp một tiếng được.

Lục Phúc công công thấy y cuối cùng cũng ăn, liền đi ra hậu điện thu dọn quần áo lát nữa y mặc.

Trang phục thường ngày của Vân Trần thật đúng với cái tên của y, thanh nhã thoát tục. Phần lớn thời gian đều lấy màu trắng làm chủ đạo, phối thêm màu xanh dương, trên người cũng không thích đeo nhiều trang sức, nhẫn ngọc, ngọc bội, chỉ cần điểm xuyết là đủ.

Tuy diện kiến Hoàng thượng cần mặc hoa phục, nhưng Lục Phúc công công hiểu rõ sở thích của y, nên cũng chỉ chọn một bộ trường sam tay rộng màu trầm đặt sang một bên.

Tẩm điện của Thuận Đế tên Vĩnh Phúc Điện, ý như tên gọi, hưởng phúc trăm đời. Trong điện sơn son thếp vàng chạm trổ hình rồng, hai bên mấy ngọn đèn dầu sáng trưng, hương đàn trầm lắng nhưng không xông mũi, khói tàn theo gió tan biến trong không trung.

Vân Trần bước vào điện, vỗ vỗ tay áo, cúi người hành lễ: "Nhi thần tham kiến phụ hoàng."

"Trần Nhi không cần đa lễ." Thuận Đế tựa người vào sập, giơ tay ra hiệu cho y đứng lên, "Chuyện ở huyện Nam Thủy con đều nói với trẫm trong thư rồi, hôm nay trẫm gọi con đến, một là biết mẫu phi con cấm túc con trong điện, muốn nhân cơ hội này cho con ra ngoài hít thở không khí. Hai là, trẫm còn một chuyện muốn hỏi ý con."

"Phụ hoàng xin cứ nói." Vân Trần đáp.

"Hôm qua ở triều đình, trẫm lấy lý do tiến cử bất lợi, đình bổng Giang Thắng Bình một năm để ông ta nhớ lâu. Nhưng nước không thể một ngày không vua, huyện tất nhiên cũng không thể một ngày không chủ."

"Liêu Thu vừa chết, chức huyện lệnh huyện Nam Thủy coi như cũng bỏ trống." Thuận Đế mân mê chuỗi hạt trong tay, xoay đi xoay lại mấy vòng, "Trần Nhi chuyến này ở Nam Thủy cũng gần hai tháng, vậy theo ý con, tân huyện lệnh, nên chọn ai lên thay là tốt?"

Vân Trần không lộ vẻ gì, khẽ nhướn mày.

Trong lòng y rõ ràng, hành động này của Thuận Đế, bề ngoài là muốn hỏi y một người tiến cử, nhưng ngấm ngầm lại muốn nhân cơ hội này thăm dò xem y ở triều đình có hậu thuẫn hay không.

So với mạng lưới giao thiệp ai ai cũng biết như Giang Thắng Bình và Vân Túc, người nắm quyền càng cần lưu tâm đến những mối quan hệ bề ngoài tưởng chừng như không liên quan, nhưng thực chất phía sau lại liên kết chặt chẽ như mạng nhện.

Súng bắn lén dễ tránh, tên bắn trộm khó phòng.

Từ xưa đế vương đã đa nghi, đối với con ruột đương nhiên cũng không ngoại lệ.

Vân Trần tiến lên hai bước, suy nghĩ một lượt trong đầu, thuận lý thành chương nói: "Kiến thức của nhi thần về chuyện triều chính không sâu, nhưng quan địa phương có quan hệ đến dân chúng, nhi thần e là không đảm đương nổi trọng trách này. Phụ hoàng không bằng giao việc này cho Tả tướng xử lý, Giang đại nhân và Tiêu đại nhân cùng làm quan trong triều, chức vị tương đương, mỗi người tiến cử một người cũng có thể tỏ rõ phụ hoàng không hề thiên vị hai vị đại nhân, cũng để hai vị đại nhân yên lòng tận tâm tận lực phục vụ vì Đại Thuận."

"Trần Nhi nói có lý, vậy cứ theo con!" Thuận Đế cười lớn vỗ tay hai cái, ngẩng đầu bảo thái giám bên cạnh dọn một chiếc ghế gỗ tròn mềm đặt sau lưng Vân Trần, "Ngồi đi, ngân phiếu Trần Nhi phái người mang về trẫm đã xem rồi, vừa hay bù vào chỗ thâm hụt quốc khố mấy ngày nay, con làm rất tốt."

"Là trách nhiệm nhi thần nên làm."

"Lần này con lập đại công, có muốn xin trẫm ban thưởng gì không?" Thuận Đế hỏi.

Vân Trần đứng dậy khẽ cúi người, nở một nụ cười tươi rói, làm nũng nói: "Nhi thần hiện tại không có vật gì muốn, nhưng cũng không muốn bỏ lỡ cơ hội này, phụ hoàng có thể cho nhi thần nợ trước được không?"

Vẻ mặt Thuận Đế ngẩn ra, dáng vẻ trẻ con này của Vân Trần ông chỉ thấy khi y còn bé, lúc này dáng vẻ xa xưa ấy lại hiện ra trước mắt, lòng ông nhất thời mềm nhũn, lên tiếng bảo người mang giấy bút đến, vung bút viết một tờ giấy nợ.

Ông đưa nó cho Vân Trần, vẻ mặt bình thản, hiếm khi bớt đi vẻ uy nghiêm và áp bức thường thấy của bậc đế vương: "Lời thiên tử nói tứ mã nan truy, đây là giấy nợ trẫm đích thân viết, sau này Trần Nhi nếu có muốn vật gì, cứ việc mở miệng với trẫm."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!