Cổng hoàng thành dần hiện ra trước mắt, gần đây trong thành có hội chợ từ thiện, rất nhiều người có cùng sở thích từ khắp nơi chen chúc nhau đổ về, ngoài cổng xếp thành một hàng dài ngoằn ngoèo.
Sở Tôn Hành dừng xe ngựa trước hàng người, tiến lên giao văn điệp cho quan binh xem xét. Những người đang xếp hàng thấy có người ngang nhiên chen ngang như vậy, lập tức lớn tiếng ồn ào.
"Im lặng hết cho ta, ồn ào cái gì!" Quan binh khó chịu quát dẹp đám đông, xem xét kỹ lưỡng văn điệp trong tay Sở Tôn Hành xong, liền cúi người với chiếc xe ngựa dừng ở phía không xa, "Thì ra là Tứ Điện hạ, tiểu nhân có mắt không tròng."
Những người vây quanh vừa nãy còn bàn tán xôn xao, thấy vậy lập tức im bặt. Ai ngờ suýt chút nữa đã đụng chạm đến hoàng thất, vội vàng cúi đầu nhường ra một lối đi rộng rãi.
Xe ngựa chậm rãi tiến vào thành, Sở Tôn Hành cố ý chọn một con đường nhỏ, quất ngựa mấy roi nhanh chóng trở về hoàng cung.
Vân Trần trước đó bận rộn với những chuyện vụn vặt ở Nam Thủy thực sự là mệt mỏi, đêm qua trên xe xóc nảy không thể ngủ yên giấc, lúc này rõ ràng có vẻ uể oải.
Sở Tôn Hành vén rèm đỡ y xuống xe, thấy y vẻ mặt mệt mỏi ủ rũ, liền cúi người ngồi xổm trước mặt y: "Còn một đoạn đường nữa mới đến Lăng Uyên Điện, thần cõng Điện hạ về nhé."
Vân Trần dụi dụi mắt, kéo tay hắn lắc đầu: "Mấy bước chân còn đi không nổi chắc?"
"Đêm qua đều là ngươi đánh xe, người mệt là ngươi mới đúng." Y mím môi, sau đó lại có ý xấu nói thêm, "Nếu A Hành muốn cõng ta, lần sau cho ngươi cõng cũng được."
Như ý thấy vành tai Sở Tôn Hành thoáng ửng hồng, Vân Trần chỉ cảm thấy rất hợp với màu tuyết xung quanh, thích thú khẽ cười hai tiếng, mãi đến khi đi bộ về đến điện, nụ cười trên mặt vẫn chưa tan.
Quy tắc trong cung nghiêm ngặt, người bình thường không được tùy ý ra vào cung, Lục Phúc công công hôm qua đã nhận được tin, sáng sớm đã đợi sẵn trước Lăng Uyên Điện.
Lúc này cuối cùng cũng đợi được người trở về, ông vội vàng nhanh chân nghênh đón, xoay quanh Vân Trần xem xét. Thấy y hoàn hảo không chút tổn hại còn tươi cười đứng trước mặt mình, ông mới chắp tay dậm chân tạ trời tạ đất: "May mà Điện hạ không sao, thật sự dọa chết lão nô rồi."
Trước đó trong cung truyền tin nói ở huyện Nam Thủy có một ngọn núi hoang bị sập.
Thiên tai nhân họa xảy ra thường xuyên, vốn dĩ cũng không phải là chuyện lớn, nhưng ai ngờ Vân Trần lại bị mắc kẹt bên trong.
Lục Phúc công công khi biết tin suýt chút nữa ngất xỉu, vẫn là Tiểu Hạ Tử kịp thời mang tin về nói Vân Trần không sao, mới kéo ông từ quỷ môn quan trở về.
Vân Trần là do ông nhìn từ nhỏ đến lớn, trên danh nghĩa là chủ tớ, nhưng trong lòng hai người từ lâu đã coi nhau như người nhà.
"Làm phiền công công lo lắng cho ta rồi." Vân Trần có chút trẻ con cười với ông, rồi lấy ra mấy gói giấy đưa qua, "Suýt chút nữa quên mất, công công tìm người giúp ta đưa những thứ này đến cho Hà thái y."
Lục Phúc công công nhận lấy gói giấy xóc xóc, trọng lượng cũng không nhẹ: "Điện hạ, đây là gì vậy?"
"Là chút thảo dược." Vân Trần giải thích, "Lần này ở Nam Thủy vừa hay gặp được con của Hà thái y, hắn lo lắng bệnh cũ ở chân của Hà thái y tái phát, trước khi đi đã nhờ ta mang chút thảo dược này cho ông ấy."
"Vậy lão nô bây giờ liền phái người đưa đến cho Hà đại nhân." Lục Phúc công công đáp một tiếng, giúp hai người khép cửa điện lại.
Vân Trần tựa người vào thành giường, vẫy tay với Sở Tôn Hành, còn chưa đợi y nói được câu nào, ngoài cửa lại truyền đến giọng nói the thé cao vút của tiểu thái giám.
"Li phi nương nương giá đáo."
"Mẫu phi đến rồi?" Vân Trần hơi ngẩn người, vội bảo người mở cửa điện nghênh đón.
Li phi vẻ mặt lo lắng, chân cũng không kịp để ý đến lễ nghi thường ngày vẫn luôn tuân thủ, ba bước thành hai bước chạy nhanh đến trước mặt Vân Trần, kéo y xem tới xem lui không ngừng, miệng còn không ngừng lẩm bẩm: "Mau để mẫu phi xem con, bảo con đi thị sát sao lại chạy đến núi hoang, Trần Nhi có bị thương ở đâu không?"
Li phi nói một câu lại một câu, hoàn toàn không cho y cơ hội chen lời, quay người lại chỉ một cung nữ, lớn tiếng nói: "Còn đứng ngây ra đó làm gì, mau đi mời thái y đến xem cho Điện hạ."
"Ấy, khoan đã!" Vân Trần vội vàng lên tiếng gọi cung nữ đang hốt hoảng chạy ra ngoài, an ủi vỗ vỗ tay Li phi, "Mẫu phi đừng lo lắng, nhi thần sớm đã bảo thái y xem rồi, không có gì đáng ngại."
Li phi là một người phụ nữ sống lâu trong thâm cung, không hiểu gì về y thuật, vừa nãy lại kinh hãi lo lắng mất bình tĩnh. Lúc này dịu lại, thấy sắc mặt Vân Trần quả thật như lời y nói, ngoài chút mệt mỏi ra thì không có gì không ổn, bà lúc này mới miễn cưỡng yên lòng.
Vân Trần thấy hốc mắt nàng thâm quầng, biết mấy ngày nay nàng nhất định lo lắng quá độ ăn ngủ không yên, bèn kéo tay bà nhẹ nhàng an ủi vài câu.
Li phi từ ái khẽ vuốt mũi y, ánh mắt vô tình rơi vào Sở Tôn Hành phía sau, cơn giận vừa lui lại lập tức trào dâng.
Sắc mặt bà dần trầm xuống, nghiêng người vòng qua Vân Trần, giáng một cái tát vào mặt Sở Tôn Hành.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!