Chương 17: Vẫn còn sợ hãi

Trong khách đ**m, tiểu nhị tất bật ra vào, liên tục mang nước nóng vào phòng. Lão thầy thuốc đi đi lại lại trước giường Sở Tôn Hành, vừa bắt mạch vừa thở dài.

"Lão tiên sinh, hắn thế nào rồi?" Tiêu Cẩm Hàm thấy vậy, trong lòng cũng thấp thỏm, lo lắng đứng bên cạnh cẩn thận dò hỏi.

Lão thầy thuốc im lặng một lát, sau đó thở ra một hơi thật dài: "Thằng nhóc này, đúng là mạng lớn thật."

Vừa nãy khi ông đặt tay lên cổ tay Sở Tôn Hành, suýt chút nữa đã không bắt được mạch của hắn. Liên tục dùng mấy chục cây ngân châm, lại truyền vào không ít nội lực mới miễn cưỡng kéo được người từ quỷ môn quan trở về.

"Cả lưng không có một chỗ da lành, phần lớn vết thương đều sâu đến tận xương, những vết cứa trên cổ tay thì càng không cần phải nói." Lão thầy thuốc cảm thán hai tiếng, "Lúc đầu ta vừa nhìn thấy hắn, suýt chút nữa còn tưởng các ngươi bảo ta đến cứu một người chết. Vết thương nặng như vậy, máu cả nửa người đã chảy hết, thế mà vẫn còn sống được, chẳng phải mạng lớn thì là gì."

Tiêu Cẩm Hàm không lên tiếng, trong lòng cũng không khỏi sợ hãi.

Mấy ngày này hắn dù có ngốc nghếch đến đâu cũng mơ hồ nhận ra giữa Sở Tôn Hành và Vân Trần có chút gì đó khác thường, hắn tuy không rõ là khác thường ở chỗ nào, nhưng lại có thể chắc chắn giữa họ không chỉ đơn thuần là quan hệ chủ tớ.

"Còn người kia đâu? Chẳng phải nói còn một người nữa cũng cần ta xem sao?" Lão thầy thuốc đứng dậy hỏi.

"Mời lão tiên sinh theo ta." Tiêu Cẩm Hàm hoàn hồn, dẫn ông ra ngoài.

Chỉ là còn chưa đợi hai người bước ra khỏi cửa phòng, cửa đã bị người từ bên ngoài đẩy mạnh ra, Vân Trần thấy họ, buột miệng nói: "A Hành đâu?"

"Công tử sao lại dậy rồi?" Tiêu Cẩm Hàm vội vàng tiến lên đỡ lấy y.

Vân Trần hất tay hắn ra, bước chân lảo đảo đi đến trước giường Sở Tôn Hành. Lão thầy thuốc thấy sắc mặt y trắng bệch, cả người trông suy yếu vô lực, trong lòng nhất thời hiểu rõ, tiến lên không nói lời nào kéo lấy cổ tay y.

"Ngươi không có gì đáng ngại, chỉ là thân thể hư nhược chút thôi, mấy ngày nay phải bồi bổ cho tốt."

"Lão tiên sinh, hắn thế nào rồi?"

Vân Trần quay người lại, dưới chân chao đảo mấy bước. Lão thầy thuốc giơ tay ấn y trở lại ghế: "Lúc trước thì nguy, may mà hiện tại không sao rồi."

"Ta vừa nãy đã bảo Uyển Nhi đi sắc thuốc rồi." Lão thầy thuốc đưa cho y một tờ đơn thuốc, "Cũng may hắn là người luyện võ, nền tảng vốn dĩ không tệ, cứ theo đơn thuốc này uống bảy tám ngày là có thể khỏi bệnh được phần lớn. Chỉ là vết thương ngoài da không thể vội, vẫn cần phải từ từ dưỡng."

Vân Trần đứng dậy, cảm kích cúi người chào ông: "Đa tạ lão tiên sinh."

"Cơ duyên xảo hợp gặp được các ngươi, cứu được thì tiện tay cứu thôi, cần gì phải cảm ơn." Lão thầy thuốc xua tay, "Chỉ là thuộc hạ của ngươi cũng trung thành thật, nếu không phải hắn vẫn luôn xả máu giúp ngươi cầm cự, e rằng ngươi cũng không đợi được đến lúc này."

"Xả máu?"

Đồng tử Vân Trần đột nhiên co rút lại, vội vàng lật cổ tay Sở Tôn Hành, quả nhiên nhìn thấy trên đó những vết cứa dữ tợn.

Y lập tức hiểu ra, trước đó khi họ bị mắc kẹt trong động y tuy hôn mê bất tỉnh, nhưng cũng mơ hồ cảm thấy trong miệng thỉnh thoảng lại có mùi tanh nồng của máu.

Y chỉ cho rằng mình sốt cao đến hồ đồ cắn rách đầu lưỡi, không ngờ lại là...

Vân Trần rũ mắt nhìn người đang nằm sấp trên giường, trong lòng vừa giận vừa đau.

Lão thần y đảo mắt nhìn quanh hai người, khẽ nhướng mày, trong lòng hiểu rõ mấy ngày nay Vân Trần e là sẽ không bước chân ra khỏi căn phòng này, bèn quay đầu nói với Tiêu Cẩm Hàm: "Đi lấy chút cháo thịt lên đây, hai người bọn họ mấy ngày nay chỉ có thể ăn cháo thịt, tuyệt đối không được dùng nhiều dầu muối."

Tiêu Cẩm Hàm đáp một tiếng, khẽ gật đầu đóng cửa phòng lại giúp họ.

Vân Trần nắm lấy tay Sở Tôn Hành, gắng gượng kìm nén cảm xúc, cung kính hỏi: "Xin hỏi lão tiên sinh xưng hô thế nào?"

"Lâu Thương."

"Lâu thần y?" Vân Trần ngồi thẳng người, trên mặt lộ vẻ kinh ngạc.

"Ngươi nhận ra ta?" Lâu Thương nghi hoặc hỏi.

"Nghe Hà thái y nhắc đến mấy lần, Lâu tiền bối còn nhớ Hà Minh Triết không?" Vân Trần nói, "Y thuật của Hà thái y đã rất tinh thông, nhưng mỗi khi có người khen ngợi ông ấy, ông ấy đều nhắc đến sư phụ của mình. Những chuyện khác thì không chịu nói, chỉ nói là một cao nhân ẩn thế, y thuật của mình còn chưa bằng một phần mười của người đó."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!