Chương 16: Lại thấy ánh mặt trời

Vân Trần mơ một giấc mơ rất dài, trong mơ y vừa cử hành xong lễ cập quan.

"Công công." Vân Trần th* d*c chạy về Lăng Uyên Điện, vừa vặn đụng phải Lục Phúc công công đang quét tuyết ngoài cửa, "Công công có thấy A Hành không?"

Lục Phúc công công thấy y, nụ cười trên mặt còn chưa kịp nở đã lập tức biến thành kinh hoảng, ông dậm chân nghênh đón: "Ôi chao Điện hạ của ta ơi, sao giờ này người lại về đây rồi? Đại lễ đã xong cả rồi sao?"

"Công công đừng hoảng, chắc chắn xong rồi mới về chứ." Vân Trần cười nói, "Phụ hoàng và các đại nhân còn có quốc sự phải bàn, nên đại lễ cũng tiến hành nhanh hơn một chút."

Lục Phúc công công nghe vậy mới thở phào nhẹ nhõm, ông khom người đáp: "Lão nô cũng chưa thấy Sở thị vệ, chắc là đang ở nhà kề rồi."

"Đã là thị vệ của ta rồi, không ở yên trong Lăng Uyên Điện lại cứ thích về cái chỗ đó làm gì." Vân Trần bất mãn lẩm bẩm một tiếng, sau đó nhấc chân đi thẳng về phía nhà kề tìm người.

Trong nhà kề ở đều là cung nữ thái giám, vừa thấy có chủ tử đến liền nhao nhao tiến lên hành lễ vấn an.

Trước kia Vân Trần điều Sở Tôn Hành đến điện của mình đã từng thấy nơi ở của hắn, lúc này dựa vào ký ức men theo đường nhỏ rẽ đến một gian phòng, Sở Tôn Hành quả nhiên đang tựa vào mép giường nghỉ ngơi.

Nghe thấy bên ngoài có động tĩnh, hắn cảnh giác mở mắt.

Sau khi nhìn rõ là Vân Trần, hắn ngẩn người một thoáng, sau đó xuống giường cúi người hành lễ.

Vân Trần bước nhanh tới đỡ lấy cánh tay hắn, hỏi: "Có phải làm ồn đến ngươi nghỉ ngơi rồi không?"

"Sao lại thế được." Sở Tôn Hành đóng cửa lại, nhíu mày nói, "Điện hạ giờ này không phải nên ở đại lễ cập quan sao, nếu có việc tìm thuộc hạ cứ việc sai người đến, hà tất phải đích thân đến nơi này một chuyến."

Vân Trần kéo hắn ngồi xuống, từ tốn đáp: "Đại lễ xong rồi, quả thật có việc tìm ngươi, nhưng không muốn sai người đến, ta muốn tự mình đến."

"Điện hạ có việc gì sao?" Sở Tôn Hành rót một chén trà, dùng mu bàn tay thử nhiệt độ rồi mới đưa cho Vân Trần.

Vân Trần lấy từ trong tay áo ra một chiếc mũ bạch kim đặt lên bàn, cười nói: "A Hành cùng tuổi với ta, cho nên hôm nay cũng là ngày cập quan của ngươi. Ta đã sớm sai người ra ngoài cung tìm thợ giỏi làm một chiếc mũ, chính là đợi đến hôm nay để tặng cho ngươi đây."

Vân Trần đưa chiếc mũ cho hắn, trong mắt lấp lánh ánh sáng, giọng điệu có chút mong đợi: "Có thích không?"

Vân Trần nhỏ hơn Sở Tôn Hành bốn tháng, theo lý mà nói hai người cập quan không nên cùng một ngày, nhưng y lại có lòng riêng muốn vào ngày đại lễ của mình tặng chiếc mũ này đi.

Hai tay Sở Tôn Hành nâng niu chiếc mũ, im lặng hồi lâu mới cong môi cười, chân thành nói: "Thích, cảm ơn điện hạ."

Nhà kề không có ánh sáng sáng sủa chiếu vào, nhưng dù vậy, chiếc mũ vẫn lấp lánh ánh sáng trong lòng bàn tay hắn.

Vân Trần véo má hắn, lại dùng tay x** n*n một hồi lâu mới thỏa mãn nói: "Thích là tốt rồi!"

Sở Tôn Hành nhìn y, đáy mắt ngậm ý cười, trong lòng chỉ cảm thấy một dòng nước ấm áp tràn đầy.

"À đúng rồi." Vân Trần đột nhiên nói, "Sau này ngươi đừng ở đây nữa, theo ta về tẩm điện đi, Lăng Uyên Điện còn mấy gian sương phòng chưa có người ở."

Thấy sắc mặt Sở Tôn Hành có chút do dự, Vân Trần biết trong lòng hắn lại bắt đầu giở cái trò "không hợp lễ" kia rồi. Nếu có cách, y thật muốn xóa sạch bốn chữ này khỏi đầu hắn mà.

"Ngươi là thị vệ tùy thân của ta, không ở cùng ta mới là không hợp quy củ." Vân Trần nói, "Hơn nữa, nhà kề này cách tẩm điện của ta quá xa, ta có việc tìm ngươi cũng rất bất tiện."

Vân Trần tiến lên bịt miệng Sở Tôn Hành, cong môi cười: "Ngươi không nói gì thì coi như là đồng ý rồi nhé."

Đáy mắt Sở Tôn Hành nhuộm thêm vài phần ý cười, gỡ tay y ra nói: "Cứ theo điện hạ là được."

Vân Trần thấy hắn chịu nhả lời, vội vàng kéo tay áo hắn định đi ra ngoài, như thể sợ hắn đổi ý vậy: "Vậy A Hành bây giờ cứ theo ta về trước, đồ đạc ta lập tức sai người mang qua cho ngươi."

"Được."

Vân Trần vốn định ngày hôm sau sẽ dẫn Sở Tôn Hành xuất cung dạo chơi, coi như ăn mừng việc cuối cùng cũng đưa được người về điện của mình, nhưng không ngờ ngày thứ hai lại tìm mãi không thấy người đâu.

Y giữ lại rất nhiều nô tài trong điện để tra hỏi, nhưng bọn họ như thể đều mất trí nhớ trong một đêm, hoàn toàn không nhớ nổi người tên Sở Tôn Hành này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!