Chương 15: Ngươi phải sống

Sáng sớm hôm sau, Sở Tôn Hành bị nhiệt độ nóng rực bên cạnh làm cho tỉnh giấc.

Vân Trần vùi mặt vào cổ hắn, mày nhíu chặt, gò má đỏ ửng một mảng.

Trong lòng Sở Tôn Hành hoảng hốt, vội vàng chống tay định dò trán y. Áo ngoài khoác trên vai theo động tác đứng dậy của hắn trượt xuống bên tay, Sở Tôn Hành cúi mắt nhìn, đáy mắt thoáng hiện lên vài phần giận dữ hiếm thấy.

Nhiệt độ dưới lòng bàn tay nóng đến dọa người, Sở Tôn Hành vội vàng dùng y phục quấn chặt lấy người nọ. Vách đá bên trong bị hơi ẩm ban đêm xâm nhập mà trở nên ẩm ướt, hắn xé một mảnh vải nhúng ướt một nửa rồi gấp lại thành dải dài đắp lên trán Vân Trần.

Đầu Vân Trần đau nhức khó chịu, không biết qua bao lâu mới từ từ mở mắt.

Bóng lưng Sở Tôn Hành từ mờ ảo dần trở nên rõ ràng, hắn chỉ mặc một chiếc áo lót màu nhạt, nửa quỳ bên vách đá, cẩn thận từng chút một di chuyển những tảng đá đổ nát chồng chất trước mặt.

"A Hành." Vân Trần khẽ gọi.

Thân hình Sở Tôn Hành khựng lại, nhưng không đáp lời, động tác trên tay cũng không ngừng.

Tuy chỉ là một bóng lưng, nhưng Vân Trần rõ ràng cảm nhận được tâm tình hắn lúc này vô cùng u ám.

"A Hành?"

Vân Trần sờ sờ miếng vải mát trên trán, trong lòng nhất thời hiểu ra đại khái. Y lại gọi thêm mấy tiếng nữa, Sở Tôn Hành mới nặng nề thở dài một tiếng, buông tảng đá trong tay xuống rồi quay người lại.

"Điện hạ nằm yên nghỉ ngơi đi, thân nhiệt vẫn còn cao chưa tan hết." Sở Tôn Hành thấm chút nước lên miếng vải mát vừa lấy xuống, rồi cẩn thận đắp lại lên trán Vân Trần.

Vân Trần nhìn chăm chú động tác của hắn, khẽ hỏi: "Có phải giận rồi không?"

Sở Tôn Hành kéo chặt vạt áo ngoài cho y, rũ mắt xuống, giọng nhàn nhạt: "Thuộc hạ không dám."

"A Hành!"

Vân Trần dùng hai tay giữ lấy mặt hắn, ép hắn nhìn thẳng vào mắt mình: "Hôm qua ngươi ngất đi, thân mình run rẩy thế nào tự ngươi không biết, nhưng ta biết. Nếu ta không làm vậy, nhỡ đâu ngươi không qua khỏi thì sao?"

"Không qua khỏi thì không qua khỏi thôi." Đến tận giờ khắc này, Sở Tôn Hành vẫn còn kinh hãi: "Điện hạ là bậc tôn quý, tuyệt đối không nên vì một kẻ hèn mọn như thuộc hạ mà..."

"Ngươi nói cái gì vậy!" Vân Trần đột nhiên cao giọng, giận dữ cắt ngang lời hắn, ánh mắt nhìn hắn thêm vài phần tức giận.

Sở Tôn Hành bị y quát khẽ liền giật mình đứng ngây tại chỗ, một lúc sau cũng cảm thấy mình lỡ lời, cúi đầu im lặng.

Hai chữ "hèn mọn", Vân Trần từ nhỏ đã không ít lần nghe được từ miệng người khác.

Trong cung, phàm là kẻ nào dùng hai chữ "hèn mọn" để hình dung Sở Tôn Hành đều sẽ bị y khép tội mạo phạm Hoàng tử, nhẹ thì phạt quỳ tát miệng, nặng thì lôi ra ngoài đánh trượng răn đe.

Ngay cả mẫu phi của y, y cũng dám bỏ qua lễ nghi mà cãi lại vài câu để tỏ vẻ bất mãn.

Nhưng nếu lời này lại thốt ra từ miệng Sở Tôn Hành, y lại luyến tiếc không nỡ đánh, không nỡ mắng.

"Ta hỏi ngươi vừa rồi nói gì." Vân Trần nhìn thẳng vào mắt hắn.

Sở Tôn Hành im lặng hồi lâu, cuối cùng chậm rãi đáp: "Thuộc hạ nói... Điện hạ không nên vì thuộc hạ mà mạo hiểm."

"Vì sao?" Vân Trần hỏi.

Sở Tôn Hành há miệng, cổ họng nghẹn ứ như bị vật gì đó chặn lại, hồi lâu không thốt ra được một chữ.

Vân Trần đang muốn mở miệng nói gì đó, lại không nhịn được mà đầu đau nhức, khẽ ho vài tiếng.

Sở Tôn Hành vội vàng ngẩng đầu đỡ lấy vai y, mu bàn tay dò lên thái dương y, nhíu mày nói: "Vẫn còn hơi nóng, Điện hạ ngủ thêm chút nữa đi."

"Không ngủ." Vân Trần gạt tay hắn ra, "Ngươi không nói rõ ràng, ta sẽ cứ như vậy mà dây dưa với ngươi. Dù sao mắt mọc trên người ta, nếu ta không chịu nhắm, ngươi còn ép ta được chắc?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!