Chương 14: Sụp xuống bị nhốt

"Có người?"

Bọn họ ở bên ngoài hoàn toàn không rõ tình hình bên trong thế nào, nếu người bên trong cố ý muốn làm hại Sở Tôn Hành, hắn căn bản không có cơ hội chống cự.

Vân Trần theo bản năng cảm thấy sợ hãi, bất chấp tất cả muốn rút tay hắn ra: "Mau rút tay ra!"

"Điện hạ, nghe ta nói." Sở Tôn Hành đè cổ tay Vân Trần lên bắp tay mình, ôn tồn nói, "Trong cửa là người chết, không sao đâu."

Nghe hắn nói chắc chắn như vậy, thần sắc hoảng loạn của Vân Trần lúc này mới từ từ trở lại bình thường, giữa đôi mày vẫn còn chút lo lắng: "Sao lại có người chết?"

"Mở ra xem sẽ biết." Sở Tôn Hành nói.

Hắn gạt bàn tay đang chống sau cửa xuống đất, nghiêng người áp sát vào cửa rồi lại thò vào bên trong một chút, cuối cùng cũng chạm được một vật hình bán cầu. Hắn mượn lực xoay mạnh nó sang phải, cửa liền nhanh chóng mở ra từ bên trong.

Vân Trần vội vàng đỡ lấy thân thể loạng choạng của Sở Tôn Hành, nhanh nhẹn xé một góc áo dài cẩn thận quấn những vết máu do kẹt cửa gây ra trên cánh tay hắn, ôm vào lòng bàn tay xoa xoa.

"Vết thương ngoài da, không sao đâu."

Sở Tôn Hành an ủi vỗ nhẹ tay y, kéo y lùi lại mấy bước, đợi cánh cửa đá trước mặt mở ra hoàn toàn mới dẫn y từng bước nặng nề đi vào.

Càng được ánh lửa soi sáng, cảnh tượng bên trong dần hiện ra rõ ràng trước mắt hai người.

Bên trong cửa đá khắp nơi đều là người chết.

Đàn ông, phụ nữ, còn lẫn cả trẻ con, tất cả đều chất đống lộn xộn, trên xác chết còn lác đác bò những con giòi trắng xám, không ngừng ngọ nguậy cơ thể gặm nhấm thịt xương.

Có lẽ do tiếng mở cửa đá quá lớn, một xác người phụ nữ từ đỉnh núi xác chết lăn xuống, cánh tay trái mềm nhũn vừa hay vắt ngang trước chân hai người.

Trên người nàng đầy vết dao chém, hai bắp đùi gần như bị cắt đến trơ cả xương trắng.

Sở Tôn Hành ngước mắt nhìn, trong đống người có những thi thể đã thối rữa, đang bốc lên mùi hôi thối khó chịu. Có những thi thể lại giống như vừa chết không lâu, da thịt còn chưa tím tái nhăn nhúm lại.

Nhưng những thi thể này đều có một điểm chung, đó là trên người đều bị khoét đi không ít thịt, có những chỗ thậm chí nhìn sơ qua cũng biết là bị chảy máu đến chết.

Cảnh tượng thảm khốc thi thể khắp nơi trước mắt là do ai gây ra, không cần nói cũng biết.

Vân Trần ngồi xổm xuống, dạ dày cuộn trào, luồng gió lạnh y cảm nhận được bên ngoài vừa nãy, e là đến từ oán khí của những người đã chết này.

"Đây có lẽ là những người mất tích ở huyện Nam Thủy và huyện Trấn Tuyền mấy tháng gần đây." Trong lòng Sở Tôn Hành cũng không khỏi kinh ngạc, hắn cúi người đỡ Vân Trần dậy, rồi phủi phủi bụi bám trên vạt áo y.

"Đây đều là những người còn sống... Liêu Thu, hắn to gan thật!" Vân Trần tức giận đến đỏ cả mắt, đường đường là một huyện chủ, vậy mà lại dám hành hạ dân chúng của mình đến mức này.

Sở Tôn Hành ôm y vào lòng, Vân Trần úp mặt vào vai hắn nhắm mắt thật chặt, không đành lòng nhìn những người chết oan này thêm nữa.

Sở Tôn Hành mượn ánh lửa nhìn về phía thi thể mà trước đó hắn đã sờ thấy, mắt nàng ta trợn trừng, trong mắt toàn là không cam lòng và tuyệt vọng. Trên đầu còn cắm một chiếc trâm gỗ thủ công, làm rất thô sơ, trông như được làm bởi người mới học, không biết là cha hay người yêu tặng.

Vết máu sau lưng nàng kéo dài đến gần đống thi thể, hẳn là khi đưa đến vẫn còn ý thức, nhưng cũng chỉ có thể chờ chết trong nỗi sợ hãi dâng trào. Bản năng sinh tồn khiến nàng cố gắng dùng hết hơi tàn bò đến cửa ra, nhưng cuối cùng vẫn ngã gục trước cánh cửa tuyệt vọng không thể thoát ra.

Sở Tôn Hành cúi người, nhẹ nhàng khép mắt nàng lại, rồi dẫn Vân Trần ra khỏi cửa đá.

"Ta đi xem những cửa khác, Điện hạ ở đây đợi ta được không?"

Sở Tôn Hành tìm một chỗ sạch sẽ muốn kéo y ngồi xuống, Vân Trần lại lắc đầu, kiên quyết nói: "Không được, ta đi cùng ngươi."

Nơi này quá quỷ dị, sao có thể yên tâm để hắn một mình mạo hiểm được.

Sở Tôn Hành không còn cách nào, đành dẫn y đi thăm dò hết những cánh cửa còn lại. Bên trong cửa đúng như dự đoán toàn là thi thể, trên mỗi khuôn mặt đều đầy vẻ oán hận, chết không nhắm mắt.

Sở Tôn Hành chọn trong đống thi thể ra vài món đồ nhỏ dễ nhận biết mang ra ngoài, lau sạch rồi bày sang một bên: "Người thì không mang về được, may mà còn có thể mang về ít đồ, mong là có thể tìm người thân cho họ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!