Chương 125: Ngoại truyện 4 + 7

Chap 125

- Cuộc sống sau hôn nhân: Bắt mạch cho Hoàng hậu

Vân Trần lên ngôi được một năm, triều đình thái bình, biên cương ổn định.

Đúng vào dịp triều cống, nếu nói đến người bận rộn nhất trong cung lúc này, một là vị Đế vương trẻ tuổi trên cao kia, hai là...

"Ôi! Hà Thái y, ngài chậm một chút thôi, đồ đạc còn chưa cầm mà!"

Tiểu y quan tay nắm một nắm thảo dược, lớn tiếng gọi Hà Minh Triết đang vội vàng xách hòm gỗ đi về phía Lăng Uyên Điện.

Hà Minh Triết tranh thủ quay đầu lại, lớn tiếng căn dặn một câu: "Đem thuốc trên bàn ta sắc kỹ theo đơn, không được sai sót dù chỉ một chút, nếu không Bệ hạ trách tội xuống, hai ta đều không gánh nổi đâu."

Tiểu y quan nghe vậy liền biến sắc, cái gì nặng cái gì nhẹ hắn vẫn phân biệt được.

Thuốc cần sắc trên bàn là thuốc của Sở đại nhân, trong cung ai mà không biết đó chính là người được Bệ hạ nâng niu như trân bảo. Được đón vào cung bằng lễ nghi Hoàng hậu, nhưng lại sợ người ấy không quen nên chưa từng cho người trong cung gọi một tiếng "Hoàng hậu", chỉ nói cứ theo lễ mà gọi "Sở đại nhân" là được.

Hắn mới theo Hà Minh Triết không lâu, chuyện trong cung cũng chỉ mới nghe ngóng chắp vá được gần đây. Chỉ biết vị Sở đại nhân này vốn là con của phủ Tướng quân, người trong cung trước đây thường không cho người ấy sắc mặt tốt, đến nỗi hiện giờ mỗi lần nhìn thấy đều cúi đầu run rẩy, không dám nán lại dù chỉ nửa bước.

Nhưng may mắn là người ấy chưa bao giờ gây rắc rối cho những người này, chỉ là Bệ hạ đôi khi sẽ phân cho họ vài công việc vất vả mà thôi.

Tiểu y quan cẩn thận kiểm tra từng loại thuốc trên bàn, xác nhận không thiếu thứ gì mới cho vào nồi thuốc từ từ sắc.

Hà Minh Triết vội vã đến Lăng Uyên Điện, Sở Tôn Hành đang khắc tượng gỗ trong điện, thấy ông thở hổn hển bước vào bèn vội vàng sai người đưa một cái ghế lên.

"Hà đại nhân chạy vội thế làm gì?"

"Đương nhiên là phải vội rồi." Hà Minh Triết liên tục uống mấy ngụm nước lớn, xắn tay áo cười nói, "Đến muộn mà để Bệ hạ biết được, chút bổng lộc của ta có khi bay mất thôi."

"Bệ hạ đã hạ quy củ nghiêm ngặt rồi, mỗi ngày nhất định phải đến bắt mạch ba lần, xong việc phải bẩm báo với ngài, thiếu một lần cũng không được."

Kể từ khi Sở Tôn Hành vào cung, Trạm An cũng được đón vào cung thường trú, do Thái phó Lý Nguyên Đức đích thân phụ tá. Biên Chiêu trở về đảo Sương Hàn một chưởng lấy đi tính mạng Nam Môn Tinh, Lâu Thương cũng mang theo Uyển Nhi tiếp tục du ngoạn khắp nơi, Chung Ly Niên thì thấy trên đảo có người trấn giữ, dứt khoát cũng lẽo đẽo đi theo họ.

Mấy người đều đi rồi, trọng trách bắt mạch mỗi ngày liền rơi xuống vai Hà Minh Triết. Ông vừa vặn là đồ đệ của Lâu Thương, Vân Trần đối với việc này cũng yên tâm hơn.

"Thuốc này lát nữa ta sẽ bảo tiểu đồ đệ của ta mang đến cho ngài, sư phụ ta nói vẫn phải uống thuốc mới được dùng bữa." Hà Minh Triết thu tay về, sắp xếp hòm gỗ gọn gàng, trước khi đi vẫn không quên nhắc nhở, "Trời tuyết giá lạnh, Sở đại nhân phải cẩn thận thân thể, ngày thường luyện võ nửa canh giờ là đủ rồi, chớ nên tham quá."

"Ta hiểu rồi, đa tạ đại nhân." Sở Tôn Hành mỉm cười chắp tay, tiễn ông ra ngoài.

Tiểu y quan xách hộp thức ăn đến, vừa vặn chạm mặt Vân Trần. Người sau tự nhiên nhận lấy hộp thức ăn rồi vào điện, nhưng tìm mãi không thấy bóng người đâu, vòng ra hậu viện mới phát hiện người đó đang cầm một thanh kiếm gỗ luyện võ.

Tuy nói Sở Tôn Hành đã điều dưỡng được một năm, nhưng muốn nhấc Thanh Ngô vẫn còn hơi khó khăn, thanh kiếm gỗ này là do Vân Trần làm cho hắn để thay thế.

"A Hành."

Vân Trần gọi hắn một tiếng, lắc lắc hộp thức ăn trong tay, tiến lên kéo hắn vào trong phòng: "Đừng luyện nữa, vào uống thuốc đi, kéo dài thêm chút nữa là đến bữa sau rồi."

"Điện hạ có phải còn đi đến Thái Y Viện không?" Sở Tôn Hành đóng cửa lại, thấy y còn đang th* d*c liền cho thêm than vào lò sưởi.

"Không có, trên đường về vừa vặn gặp Hà Minh Triết bảo người mang thuốc đến cho ngươi, ta liền tiện tay nhận lấy thôi." Vân Trần cười với hắn, bưng bát thuốc ra, lại đặt một viên mứt gừng cho hắn.

Sở Tôn Hành nhìn động tác thuần thục lấy mứt gừng của y không hiểu sao lại thấy buồn cười: "Đâu có ai mặc long bào mà lại giấu mứt gừng trong người cơ chứ?"

"Ngươi ngày ba bữa sắp biến thành cái lọ thuốc rồi, ta đương nhiên phải mang theo những thứ này bên người thôi."

Sở Tôn Hành nghe vậy khựng lại, vẻ mặt nhất thời có chút muốn thương lượng. Miệng vừa hé chưa kịp nói một chữ, Vân Trần liền cực kỳ bình tĩnh lắc đầu, đưa bát thuốc cho hắn.

"Không được, không có gì để bàn bạc cả." Y thẳng thừng từ chối một câu, giơ tay nhéo má hắn một cái, cảm giác mềm mại hơn lúc mới tỉnh dậy rất nhiều, thế là giục, "Nhanh uống đi, trời lạnh nguội nhanh lắm."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!