Chap 124
- Tình không biết từ đâu, đậm sâu từ nơi ấy
Một trận mưa thu, một trận gió lạnh, không khí hơi se lại là đủ khiến người ta thêm vài phần mệt mỏi.
Vân Trần chống một tay lên má, dồn toàn bộ trọng lượng đầu lên đó, tay phải cầm bút viết đứt quãng trên giấy, thỉnh thoảng lại thở dài vài tiếng, trông có vẻ khá phiền muộn.
Lục Phúc công công nhìn sắc trời bên ngoài ngày càng tối sầm, cũng đành khoanh tay đi đi lại lại. Ông muốn khuyên y nghỉ ngơi sớm đi, nhưng đây lại là bài Thái Phó đại nhân phạt chép, ông cũng chẳng biết mở lời thế nào.
"Đồ ăn còn chưa mang lên à?" Vân Trần đặt bút xuống, dụi mắt hỏi.
"Sở thị vệ đi lấy rồi." Lục Phúc công công đấm bóp vai gáy đang mỏi nhừ cho y, "Chắc lát nữa sẽ tới thôi, Điện hạ đợi thêm chút nữa."
Vân Trần nghe vậy thắc mắc một tiếng, nhíu mày nói: "Giờ này rồi, sao hắn còn ở đây?"
"Hắn vẫn đợi ngoài điện đó ạ." Lục Phúc công công nhìn ra ngoài cửa thấy bóng dáng đang đi về phía này, giải thích, "Trước khi Điện hạ nghỉ ngơi, hắn không được phép rời đi."
Ông vừa nói vừa mài mực cho Vân Trần, đợi người mang hộp thức ăn vào liền cúi người xin cáo lui trước.
Sở Tôn Hành cúi đầu, sau khi sắp xếp các loại bánh ngọt trong hộp ngay ngắn liền chuẩn bị quay về đợi bên ngoài điện. Chân vừa nhấc lên đã bị một tiếng gọi dừng lại.
"Nè, nhóc ngố, ta chưa cho ngươi đi mà."
Bước chân Sở Tôn Hành khựng lại, quay người hành lễ: "Điện hạ còn có gì căn dặn?"
"Nửa đêm nửa hôm thì có gì căn dặn." Vân Trần vẫy tay ra hiệu cho hắn lại gần, hỏi, "Ta điều ngươi đến Lăng Uyên Điện cũng gần nửa năm rồi, ở đây đã thích nghi được không?"
Sở Tôn Hành khẽ gật đầu, thấy y chép một lát lại phải dừng lại vẩy tay, mí mắt cũng chớp chớp, do dự hồi lâu vẫn khuyên: "Điện hạ còn bao nhiêu nữa? Cố gắng thêm chút nữa e là không còn nhiều thời gian để nghỉ ngơi đâu."
"Ít nhất còn mấy chục trang nữa, chép đến sáng cũng chưa chắc xong." Vân Trần oán trách liếc hắn một cái, buồn rầu lật trang sách cho hắn xem. Bỗng nhiên trong đầu lóe lên, y hạ giọng hỏi nhỏ, "Nhóc ngố, ngươi có biết viết chữ không?"
"Biết." Sở Tôn Hành đáp lời.
Vân Trần lập tức vui vẻ ra mặt, kéo hẳn người ngồi xuống bên cạnh, tiện tay xé một tờ giấy bảo hắn bắt chước nét bút của mình viết hai chữ trên đó.
Sở Tôn Hành dựa theo nét bút của y mà phỏng theo vài nét, Vân Trần cầm tờ giấy lên cân nhắc qua lại, cảm thấy không nhìn ra quá nhiều sơ hở, lừa vài trang chắc không thành vấn đề, liền thuận lý thành chương nhét bút vào tay hắn.
"Vậy ngươi chép giúp ta một ít đi."
Y đẩy ngọn đèn lại gần Sở Tôn Hành, còn mình thì nằm sấp trên bàn, tâm trí phiêu đãng. Trán tựa vào cánh tay lâu cũng hơi tê, y liền nghiêng đầu tựa má vào.
Nến chảy hết một nửa khiến trong điện hơi tối, bên tai là tiếng bút mực chạm vào giấy khe khẽ. Ngẩng đầu lên, vừa vặn nhìn thấy khuôn mặt nghiêng của Sở Tôn Hành nửa sáng nửa tối ẩn trong ánh đèn. Người này vốn dĩ không có quá nhiều cảm xúc, chỉ thỉnh thoảng chớp mắt theo sự thay đổi của khoảng cách giữa các dòng chữ, trông rất đẹp.
Vân Trần nhất thời nhìn đến say mê, trái tim không hiểu sao đập mạnh lạ thường, nhưng y không biết vì sao lại không hề bài xích cảm giác này. Thu lại ánh mắt, suy nghĩ một lúc, Tứ Điện hạ sống theo chủ nghĩa tận hưởng lạc thú hiện tại vẫn quyết định nhìn thêm lần nữa, đầu vừa quay lại liền bắt gặp ánh mắt dò hỏi của Sở Tôn Hành.
"Điện hạ sao thế?"
"... Không, không có gì."
Vân Trần khẽ ho khan hai tiếng, nói đại một câu rồi không nói nữa, chỉ thỉnh thoảng nhìn hắn bằng khóe mắt.
Nhớ lại lúc đó điều người đến điện, ngoài việc không nỡ nhìn hắn tuổi nhỏ đã phải làm những việc nặng nhọc bẩn thỉu, bị người ta tìm lỗi nhỏ là phạt cả ngày ra thì hơn hết là cảm thấy hắn cùng tuổi với mình, lúc nhàn rỗi còn có thể bầu bạn giải khuây.
Ai ngờ người này lại là một kẻ ít nói.
Nếu nói hắn ngốc, thì hắn lại biết cách đối xử tốt với người khác. Nhưng nếu nói hắn không ngốc, thì hắn lại không muốn nói lời nào, bảo gì làm nấy, không một lời phản đối.
Vân Trần dụi dụi mắt, vốn định chọn vài món bánh ngọt yêu thích từ hộp thức ăn để ăn, mở ra xem thì toàn là những món mình thích, liền tùy tiện lấy một cái bẻ ra ăn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!