(*)Phần ngoại truyện không có 5 6 là vì đấy là về 2 cp phụ, mình không thích 2 cặp này nên không làm, bạn nào tò mò có thể lên web xanh đọc nhé
Với cả phải mấy tháng mình mới làm tiếp ngoại truyện nên đại từ nhân xưng có thể không khớp, giờ mình lười check lại quá nên cứ để đó vậy.
Chap 122
- Hắn là của hoàng huynh
Gần đến cuối năm, trong cung khắp nơi treo đầy những chiếc đèn lồng giấy lớn nhỏ muôn hình vạn trạng, từ xa nhìn lại, cả hoàng cung được thắp sáng rực rỡ một màu đỏ tươi. Cung nữ thái giám tay ôm những tấm lụa là và trang sức mới được Phủ Nội Vụ ban phát, vừa nói vừa cười bước đều trên các con đường trong cung, cảnh tượng thật náo nhiệt.
Thời điểm này chính là lúc bận rộn nhất trong năm, Thuận Đế đã sớm chọn giờ lành phong ấn, tu sửa triều đình, trước sau Tết Tiểu Niên vừa kịp tế Táo Thần, cầu quốc vận. Thiên tử ăn Tết cũng không khác gì nhà thường dân, pháo hoa, câu đối đỏ, trống chiêng vang trời, thứ gì cũng không thiếu.
Nếu thực sự muốn tìm một điểm bất tiện, thì đó là Tết trong cung so với bên ngoài rốt cuộc vẫn có nhiều quy củ hơn.
Nghi thức khác nhau như là phải mặc thế nào, khi nào phải đến đâu làm gì, những điều này đều phải tuân thủ nghiêm ngặt, không được phép sửa đổi chút nào. Hàng loạt quy trình diễn ra khiến cả chủ tử lẫn nô tài đều mệt mỏi rã rời.
Bên ngoài Lăng Uyên Điện, Lục Phúc công công cũng đang tất bật chỉ huy một đám hạ nhân trèo lên trèo xuống, trang trí khắp nơi. Ông đã có tuổi, hô vài tiếng liền hụt hơi, phải chống vào khung cửa sổ bên cạnh thở hổn hển.
Nhưng cũng may là sau nửa ngày bận rộn, bên ngoài điện cuối cùng cũng thấm đẫm không khí Tết. So với sự lạnh lẽo thanh nhã thường ngày, quả thực là khác biệt một trời một vực.
Lục Phúc công công vỗ vỗ bụng, tỏ vẻ rất hài lòng.
Vân Trần vừa dùng xong bữa tối đã bị Thái Phó đại nhân gọi đi, nói là có vài quy tắc đầu năm cần nhắc nhở đôi lời. Y vốn không thích quá nhiều người vây quanh mình nên trước đó đã dặn dò, Lăng Uyên Điện không được có hạ nhân ở lại lâu.
Nhưng rõ ràng có người là ngoại lệ.
Sở Tôn Hành qua lại khắp các ngóc ngách trong điện, chỉ vài canh giờ đã sắp xếp mọi thứ trong đó ngăn nắp, đâu đâu cũng trông thật dễ chịu.
Hắn không ngừng tay di chuyển lò than vào giữa, tranh thủ bỏ thêm vài khối than để xung quanh ấm nhanh hơn. Vừa cúi người châm lò, cửa điện đã bị đẩy ra từ bên ngoài.
Vân Trần chỉ mặc một bộ nội y mỏng manh, chạy lon ton vừa xoa tay vừa hà hơi. Y lúc đó còn nhỏ, trên mặt khó tránh khỏi vẻ ngây thơ, thịt má hai bên rung rung theo từng bước chạy nhấp nhô của y.
Y vài bước đã chạy lên giường, chui vào chăn cuộn tròn vài vòng rồi mới thò đầu ra. Cách đó không xa bên ngoài điện còn có hai bà vú đang đuổi theo, ai nấy đều hoảng loạn, ngực phập phồng th* d*c, miệng không ngừng kêu: "Ôi chao, Tứ Điện hạ người đi chậm thôi, đất trơn trượt ngã thì làm sao đây!"
Sở Tôn Hành quay đầu thấy tay Vân Trần đông cứng đỏ ửng, trong lòng thắt lại, vội vàng thêm lửa vào lò, rót một chén nước ấm mang tới rồi bọc chặt chăn cho y, chỉ để lộ mỗi cái đầu ra ngoài.
Làm xong một loạt việc, khi cất tiếng nói, ngữ khí khó tránh khỏi mang chút trách móc: "Điện hạ lúc này không phải nên ở chỗ Thái phó đại nhân ư? Sao đột nhiên lại chạy về, lại còn chỉ mặc mỗi nội y vậy."
"Thái phó bị Tam Hoàng huynh chọc tức bỏ đi rồi, giờ chắc đang ở trước mặt phụ hoàng rưng rưng nước mắt bàn bạc khi nào mới có thể cáo lão về quê." Vân Trần nhận lấy nước ấm uống cạn một hơi, rồi giải thích, "Áo choàng ngoài bị Tam Hoàng huynh làm ướt rồi, mặc vào lạnh nên tiện thể cởi ra luôn, dù sao chạy về cũng không mất bao lâu."
Vân Trần chống người ngồi dựa vào thành giường, lúc này mới nhận ra trong điện cũng quanh quẩn một luồng khí lạnh. Y nhìn về phía lò than, quả nhiên, than bạc bên trong cháy chưa được một phần ba.
"Sao than này lại mới đốt vậy?"
Sở Tôn Hành thấy y định xuống, liền từ tủ dưới đất lấy ra một cái áo choàng lớn khác khoác cho y, rồi cúi người xin lỗi: "Trong điện không có người nên thuộc hạ không đốt than, mong Điện hạ thứ tội."
"Ta không ở trong điện là ngươi cũng không lạnh luôn à?" Vân Trần giả vờ tức giận đánh một cái vào gáy hắn, nắm lấy tay hắn thăm dò. Lòng bàn tay chạm phải một mảng ấm áp, lúc này y mới từ từ yên tâm.
Bên ngoài vang lên tiếng bước chân, Lục Phúc công công đẩy cửa bước vào, cúi người hành lễ: "Điện hạ mau sửa soạn đi, Li phi nương nương đã đến cửa rồi."
"Mẫu phi không ở cùng phụ hoàng mà đến tìm ta làm gì?" Vân Trần khó hiểu hỏi một câu.
Lời còn chưa dứt, Li Phi đã mang theo tiếng cười khẽ bước vào điện, bà giả vờ trách móc: "Sao, Trần Nhi đây là không hoan nghênh mẫu phi à?"
"Sao có thể, nhi thần không dám." Vân Trần kéo bà ngồi xuống ghế mềm, dâng một chén trà lên, "Mẫu phi đến tìm con là có chuyện gì lớn sao? Sao ngay cả pháp hội cũng không đi vậy?"
"Bên pháp hội có phụ hoàng con ở đó là được rồi, một phụ nhân như ta đi hay không thì có liên quan gì." Li phi dừng lại một chút, rồi lại trêu đùa hắn, "Nếu nói là chuyện lớn, thì tặng quà cho Trần Nhi có tính là chuyện lớn không?"
"Mặc dù chưa đến sinh nhật con, nhưng dù sao cũng là Tết, tính theo tuổi thì Trần Nhi cũng đã mười lăm rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!