Lễ khánh điển cần có trưởng bối chủ trì, nhưng từ khi tin tức Đế vương đại hôn được truyền ra, Li Phi đã trở thành thái hậu lại không hề có một lời nào. Vân Trần dành thời gian đến gặp bà một chuyến, mang theo lòng mong đợi hỏi bà có đến dự hôn lễ của y không?
Bà tựa vào ghế mềm khẽ cong khóe môi, như thể đã buông bỏ lại như thể sớm đã đoán được sẽ như vậy, nhàn nhạt gật đầu.
"Hôn sự của Trần Nhi, mẫu hậu sao lại không đi? Con có chủ kiến của riêng mình, tự con thấy được thì cứ làm thôi."
Vân Túc chết không một tiếng động, từ mùa đông đã bị Vân Trần xử trảm vì tội đại bất kính, Hữu tướng cũng chết trên đường lưu đày. Hơn nữa theo lời kể lại, cái chết của ông ta vô cùng thê thảm, tứ chi bị người ta bẻ gãy, hai mắt cũng bị móc ra máu me đầm đìa.
Minh Quý phi sau khi biết chuyện này thì không chút gợn sóng, ả tóc tai rối bời ngồi một bên, nhìn cơm canh nguội ngắt trên đất lãnh cung và những cung nữ ra vẻ hống hách với ả, bỗng nhiên cảm thấy cũng chẳng có gì thú vị. Dứt khoát trang điểm thật đẹp, mang theo sự kiêu ngạo bao năm của mình đâm đầu vào tường chết.
Ả tuy làm nhiều chuyện xấu, nhưng lại là người thân duy nhất còn sót lại của Li Phi trong cái hậu cung vô nhân tính này. Ả chết rồi, Li Phi cũng như nhìn thấu mọi chuyện, dần dần ít xuất hiện, chỉ ở trong điện chuyên tâm tu Phật, khi nào cần thân phận Thái hậu của bà để trấn giữ thì mới ra mặt.
Quy trình đại hôn vô cùng rườm rà, lễ quan trước sau bận rộn mười mấy ngày mới chuẩn bị xong xuôi mọi thứ. Thời tiết bên ngoài dạo này càng lúc càng nóng bức, chỉ ngồi yên thôi cũng cảm thấy người nhớp nháp khó chịu. Vân Trần sai người chở hết xe băng này đến xe băng khác từ hầm băng đến tiểu trạch, như muốn lấp đầy cái sân kia.
Lục Phúc công công nghe chuyện này cũng chỉ cười nhạt như không có gì lạ, dù sao Bệ hạ nhà ông cưng chiều Sở thị vệ đến mức nào cũng không phải chuyện ngày một ngày hai. Sau khi làm đại công công, thời gian rảnh rỗi của ông càng ngày càng ít, nghỉ ngơi chưa được bao lâu lại tất tả ngược xuôi.
Chung Ly Niên trong khoảng thời gian này cũng coi như đã hoàn toàn thấm thía thế nào là xa hoa trụy lạc, nhìn đống sính lễ cao như núi nhỏ trong sân mà mắt muốn trợn ngược. Cả đời lão chưa từng thấy nhiều tiền như vậy, ban đầu lão đối với chuyện cháu trai mình lại phải gả cho người khác còn có chút giãy giụa, giờ thì dứt khoát vung tay một cái.
Gả! Nhất định phải gả! Ai khuyên cũng vô dụng!
Lão chắp tay sau lưng thong thả đi dạo trong sân, trong đầu tính toán xem phải trang trí các loại đồ vật trên đảo như thế nào, bỗng nhiên bước chân dừng lại, nhớ ra chuyện gì kỳ lạ, lập tức hít một hơi lạnh.
Lâu Thương vác một gùi đầy dược thảo trở về, vừa vào cửa đã thấy lão đang cau mày suy tư không nói.
Ông nghi hoặc hỏi: "Có chuyện gì mà mặt mày ủ rũ vậy?"
"Lão già Lâu, ngươi nói chuyện này phải làm sao đây?" Chung Ly Niên chỉ vào những rương lễ trong sân, ôm trán nói, "Số lượng sính lễ này ta trả không nổi."
Lâu Thương cười ha hả, thản nhiên xòe tay: "Liên quan gì đến ta, ngươi tự giải quyết đi."
Chung Ly Niên liếc xéo ông một cái, trăm bề ghét bỏ nói: "Nuôi ngươi có ích gì chứ, đi đi đi đi, đi cho khuất mắt, đừng có lượn lờ trước mặt ta làm ta phiền lòng."
Lão đẩy Lâu Thương ra ngoài đóng cửa lại, còn mình thì than thở liên tục nghĩ xem có nên ra ngoài kiếm chút việc làm để góp tiền không.
Ngày lành tháng tốt mà lễ quan đã chọn nói đến là đến.
Đêm trước đại hôn, Vân Trần ngồi một mình trong Lăng Uyên Điện, trên mặt tràn đầy nụ cười mãn nguyện chưa từng có. Ngoài cửa sổ một con bồ câu không hợp thời bay vào, còn mang theo mùi hương liệu quen thuộc.
Mở thư ra chỉ có một dòng chữ ngắn ngủi— Đa tạ Vân công tử giúp đỡ, môn phái tái thiết không rảnh, hạ lễ đã sai người mang đến.
Người ký tên là Thiệu Duyên Quân.
Từ sau khi Vân Túc và Giang Thắng Bình ngã ngựa, Vân Trần liền trả lại cho nàng chìa khóa và bản đồ mà trước đây nàng đã giao phó, tiện thể còn phái thêm một ít người giúp nàng tái thiết Thanh Vũ Môn.
Trọng kiếm trứ danh giang hồ qua nhiều đời không nên tuyệt tích như vậy.
Lục Phúc công công đúng lúc thò đầu vào nhắc nhở y ngày mai phải dậy sớm, bảo y nghỉ ngơi sớm một chút.
Quả nhiên, ngày hôm sau vệt trắng vừa ló dạng trên bầu trời, y đã bị ma ma gọi dậy tắm gội thay quần áo, búi tóc đội mũ, bộ hỉ phục đỏ rực mặc trên người khiến y trông đặc biệt dịu dàng. Đại hôn của đế hậu xưa nay đều vào buổi tối, y phải tranh thủ ban ngày đến thỉnh an Thái hậu, làm xong những nghi lễ còn lại.
Quy trình nhìn thì không nhiều, nhưng khi thực sự làm mới biết thời gian được sắp xếp không sai một ly. Vừa vặn làm xong mọi việc trên tay, thái giám đã vào báo hỉ kiệu đã đến ngoài cung.
Trong ngoài hoàng cung đâu đâu cũng là màu vàng son rực rỡ, Hoàng đế trẻ tuổi đứng trên điện cao, nhìn chiếc hỉ kiệu từ từ tiến lại gần dưới bậc thềm, vẻ mặt dịu dàng.
Dải lụa đỏ thắm quấn quanh thân kiệu, vô số trang sức châu báu lay động dưới ánh nến. Rèm kiệu bị người từ bên trong vén lên, số đo hình dáng của Sở Tôn Hành Vân Trần thuộc lòng như lòng bàn tay, bộ hỉ phục đỏ rực vừa vặn khiến đáy mắt y bỗng nhiên đỏ lên.
Bóng dáng mỉm cười tiến lên dọc theo bậc thềm kia, là người y từ nhỏ đã giấu kín trong lòng không muốn buông ra.
Nghi lễ hoàn chỉnh ít nhất cũng phải mất vài tiếng đồng hồ, Vân Trần lo lắng cho thân thể hắn, cố ý bỏ bớt những thứ không cần thiết, chỉ còn lại vài nghi thức đơn giản. Y nắm lấy bàn tay mạnh mẽ của Sở Tôn Hành, nghe theo tiếng hô trầm bổng của lễ quan từng bước hành lễ bái lạy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!