Mấy ngày nay A Chí luôn vòng vo dò hỏi Vân Trần khi nào mới có thể đến Liêu phủ. Thấy cậu bé ngại không dám hỏi thẳng, mỗi lần đều nghẹn đỏ mặt ấp úng lái sang chuyện khác, Vân Trần cũng nổi hứng trêu đùa, như cố ý chọc cậu bé, lần nào cũng giả vờ ngây ngô không đáp lại.
Mấy tên tay sai ngầm tung tích không rõ, Liêu Thu dù không muốn cũng biết đã xảy ra chuyện gì, Vân Trần đoán chắc trong vòng ba ngày, ông ta nhất định sẽ đến cửa mời người.
Quả nhiên không sai, chẳng bao lâu ngoài khách đ**m đã có thêm một cỗ xe ngựa, trên rèm cửa in rõ chữ "Liêu". Tùy tùng đi theo ngựa sai người lên báo tin, nói là Liêu đại nhân mời hai người đến phủ dùng bữa.
Vân Trần thò đầu ra ngoài cửa sổ nhìn một cái, rồi vỗ vỗ Sở Tôn Hành đang ngẩn người bên cạnh: "Đi thôi, người đến rồi."
Khác với tì nữ dẫn đường lần trước, lần này còn chưa đợi xe ngựa của hai người đến gần Liêu phủ, Liêu Thu đã đứng đợi ở cổng phủ từ trước.
Thấy hai người đến, ông ta vội vàng nở nụ cười tươi rói mời hai người vào đại sảnh.
Trong sảnh, bát đĩa lớn nhỏ bày đầy một bàn, toàn là những sơn hào hải vị khó kiếm. Bên cạnh bàn vây quanh một vòng lò sưởi, nướng cả chính đường Liêu phủ ấm áp vô cùng.
Liêu Thu vừa sai người gắp thức ăn cho hai người, vừa giúp giới thiệu nguồn gốc các món ăn. Nếu không biết sóng ngầm cuộn trào bên trong mà nhìn sơ qua, thật đúng là giống như một bữa cơm gia đình ấm cúng bình thường.
Nhưng Vân Trần lại nhìn ra được một tia tinh quang và vẻ chắc chắn trong đáy mắt Liêu Thu.
Sở Tôn Hành nhíu mày, hắn luôn cảm thấy có gì đó không nói ra được, nhưng lại không chắc là chỗ nào không đúng.
"Liêu đại nhân sao đột nhiên lại nghĩ đến việc mời tại hạ đến đây tụ họp vậy?" Vân Trần đặt đũa xuống hỏi.
Liêu Thu cười làm lành hai tiếng, khẽ chắp tay: "Hà đại nhân từ xa đến, nhưng lần trước Liêu mỗ lại không giữ đại nhân dùng một bữa cơm. Sau này nghĩ tới nghĩ lui đều thấy thật quá thất lễ. Bữa này coi như bù lại, mong Hà đại nhân đừng để bụng."
"Được đến Liêu phủ dùng bữa vốn đã là vinh hạnh, đến sớm hay muộn có gì phải để tâm." Vân Trần đáp lời một lát, rồi chuyển giọng, "Nhưng mà đại nhân dù không mời tại hạ đến, tại hạ cũng phải dày mặt đến một chuyến. Có một việc muốn nhờ, không biết Liêu đại nhân có thể ra tay giúp đỡ không?"
"Hà đại nhân cứ nói."
"Mấy ngày gần đây, tại hạ luôn cảm thấy có người theo dõi sau lưng, trong lòng thật sự sợ hãi, bèn thuê mấy tên côn đồ giúp canh chừng. Đại nhân đoán xem, thật trùng hợp lại bắt được một người." Vân Trần vỗ tay về phía sau, hai người ăn mặc như tùy tùng liền khiêng một xác chết phủ vải trắng lên.
"Mời đại nhân xem." Vân Trần vừa muốn vén tấm vải trắng lên, lại bị Sở Tôn Hành ngăn lại, tự mình lật mở.
Vân Trần quay lưng về phía Liêu Thu, nháy mắt với Sở Tôn Hành, rồi quay đầu nói: "Cũng không biết là kẻ nào muốn mạng tại hạ, xin Liêu đại nhân nhanh chóng điều tra rõ ràng, cũng để tại hạ đòi lại công bằng."
Liêu Thu cúi đầu nhìn người kia, trên mặt có một thoáng cứng đờ, nhưng ngay lập tức bị ông ta che giấu đi, đổi lại vẻ thuận theo chắp tay liên tục: "Là do Liêu mỗ thất trách, xin đại nhân yên tâm, việc này nhất định sẽ cho đại nhân một lời giải thích."
"Ngoài chuyện này ra, tại hạ còn một việc." Vân Trần nói, "Trước đó trên đường phố vô tình gặp một cậu bé, nghe nói là đến tìm Liêu đại nhân. Thấy cậu bé có duyên với tại hạ, bèn đưa cậu bé về, hiện đang đợi ở ngoài cửa, đại nhân có thể nể mặt gặp một lần không?"
"Tất nhiên." Liêu Thu giơ tay nói, "Người đâu, mau đưa cậu bé lên đây."
A Chí rụt rè đi theo sau một tỳ nữ vào, cậu bé đã thay bộ quần áo Vân Trần mua cho mấy ngày trước, mặc lại bộ quần áo vải rách nát khi mới đến huyện Nam Thủy, cúi người quỳ xuống đất.
"Ngươi tìm bản quan có việc gì?"
"Bái kiến đại nhân, xin đại nhân giúp chúng con." A Chí dập đầu với Liêu Thu, "Nhà con ở huyện Trấn Tuyền, cách huyện Nam Thủy mấy trăm dặm. Mấy tháng gần đây, trong huyện luôn có người vô duyên vô cớ mất tích, trước là đàn ông phụ nữ trưởng thành, sau lại thành trẻ con."
A Chí lại dập đầu mấy cái thật mạnh, giọng có hơi nghẹn ngào: "Đại nhân, mấy ngày trước ca ca con cũng biến mất rồi, cha con vốn đã mắc bệnh, cả nhà chỉ có một mình mẹ con nuôi sống. Mẹ tìm mấy ngày không thấy anh con, lo lắng đến phát điên, cha con nghe nói đại nhân xưa nay có tầm nhìn xa trông rộng, sáng suốt phân minh, nên mới bảo con đến đây khẩn cầu đại nhân giúp đỡ."
Vân Trần nghe xong khẽ nhíu mày, lại là mất tích?
Trước đó A Chí nói cậu bé tìm Liêu Thu là vì "người", y chỉ cho rằng cậu bé thay người khác cầu xin Liêu Thu chuyện gì đó, không hề nghĩ đến chuyện mất tích.
Giờ nghe cậu bé nói vậy, gần như ngay lập tức y nghĩ đến bà Ngô trước đó cũng từng nói gần đây Nam Thủy thiếu đi không ít người. Y nghiêng đầu nhìn Sở Tôn Hành một cái, vừa hay chạm phải ánh mắt người kia đang nhìn mình, dường như cũng nghĩ đến cùng một thứ.
Giữa hai chuyện này, nhất định có liên hệ.
Vân Trần mượn cơ hội uống trà liếc mắt quan sát Liêu Thu, muốn nhìn ra chút động tĩnh bất thường trên người ông ta, nhưng Liêu Thu từ đầu đến cuối chỉ giữ vẻ mặt nhàn nhạt, không hề có sơ hở.
A Chí nói xong, Liêu Thu hỏi: "Chuyện ở huyện Trấn Tuyền sao không tìm huyện lệnh ở đó?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!