Thứ Bảy, Mạnh Ngôn Khê đến Cambridge, sáng sớm thứ Hai lại bay về. Vượt qua quãng đường hai vạn cây số chỉ để ở bên Kim Chiêu một cuối tuần.
Hành động này khiến Kim Chiêu bỗng có ảo giác họ vẫn đang trong giai đoạn hẹn hò cuồng nhiệt, dù con trai đã biết cãi nhau tay đôi với bố rồi. Đêm trước ngày Mạnh Ngôn Khê rời đi, Kim Chiêu mơ thấy thời cấp ba của họ.
Năm lớp 11 tuy ngắn ngủi nhưng khắc cốt ghi tâm, vậy mà bấy lâu nay cô rất ít khi mơ thấy. Có lẽ vì cứ mải miết chạy đua với thời gian, không ngừng tiến về phía trước nên trong tiềm thức cô không muốn quay đầu nhìn lại.
Quá khứ đôi khi cũng bào mòn dũng khí để người ta bắt đầu lại.
Trong mơ cô vẫn là thiếu nữ mười bảy tuổi giữa mùa hè rực rỡ, cô gái ấy không biết sau này sẽ xảy ra bao nhiêu chuyện, chỉ một lòng học hành, rồi lén lút thích một người, cứ thế bình yên mà sâu đậm trải qua hết những năm tháng cấp ba.
Giấc mơ chân thực và tinh tế đến từng chi tiết, đẹp đến nỗi cô không nỡ tỉnh lại.
Cuối cùng bị Mạnh Ngôn Khê dùng hành động thực tế đánh thức.
Mạnh Ngôn Khê sắp phải về, rõ ràng anh rất không nỡ, nên càng ra sức biến sự quyến luyến thành hành động kịch liệt.
Kim Chiêu bị đánh thức trong kh*** c*m.
Vừa tỉnh dậy đã ở trong tư thế đầy k*ch th*ch, Kim Chiêu vừa thoát khỏi giấc mơ nên đón nhận mọi thứ rất tự nhiên, chỉ có ánh mắt vẫn còn mơ màng, nửa tỉnh nửa mê nhìn anh.
Trên làn da người đàn ông lấm tấm mồ hôi, cơ bắp căng ra rồi thả lỏng theo từng nhịp chuyển động mạnh mẽ, mỗi lần siết lại rắn chắc như đá cuội, đầy gợi cảm. Khi thả lỏng lại như đang tích tụ sức mạnh cho cú thúc tiếp theo. Suốt quá trình đó, đôi mắt đen thẫm của anh dán chặt vào cô, tóc mái lòa xòa trước trán cũng ướt đẫm mồ hôi.
Kim Chiêu cũng mê đắm nhìn anh, ngón tay v**t v* vầng trán lấm tấm mồ hôi của anh.
Anh nắm lấy tay cô, lòng bàn tay nóng hổi bao bọc lấy tay cô, đưa lên môi hôn.
"Em cũng yêu anh." Cô bỗng mỉm cười, khàn giọng nói.
Mạnh Ngôn Khê nhướng mày.
Tâm tư anh vốn nhạy bén, nhìn bộ dạng mơ màng của Kim Chiêu là biết cô tưởng mình đang nằm mơ.
Điều này khiến anh vô cùng bất ngờ và vui sướng, bởi trước giờ toàn là anh đơn phương mơ mộng kiểu này thôi. Không ngờ Kim Chiêu cũng mơ thấy anh, anh càng thêm phấn khích.
"Đồ lừa đảo, còn bảo chưa từng mơ thấy anh." Anh hôn lên ngón tay cô, rồi cúi xuống hôn môi cô.
Kim Chiêu không nghe rõ anh nói gì, đuôi mắt ướt át, giọng nhỏ nhẹ hỏi: "Gì cơ anh?"
Anh cười khẩy, cố tình hỏi: "3000 vạn của em đâu rồi?"
Không hẳn là ghen, nhưng cũng hơi chua một tí. Dù sao anh cũng phải xếp hàng dài dằng dặc mới chen chân được vào những giấc mơ làm giàu của cô, thành công "lên ngôi chính thất".
"3000 vạn gì?" Nhắc đến tiền, ánh mắt Kim Chiêu có chút tỉnh táo hơn, nhưng vẫn còn lờ đờ, "Chẳng phải chỉ có 100 vạn thôi sao?"
Mạnh Ngôn Khê: "…"
Hiểu rồi, anh tuy đã "lên ngôi" nhưng vẫn chưa đá được giấc mơ làm giàu ra khỏi vị trí độc tôn, cùng lắm là ngang hàng thôi.
"100 vạn gì?" Anh cắn nhẹ môi dưới cô, vừa giận vừa yêu dáng vẻ này của cô.
Nhịp điệu hông càng nhanh, càng sâu hơn.
Kim Chiêu cắn môi, cổ họng bật ra tiếng r*n r* khe khẽ. Một lúc sau mới ngây thơ đáp: "Thủ khoa đại học ấy, trường thưởng cho 100 vạn, anh cũng có mà?"
Mạnh Ngôn Khê: "Anh cũng có á?"
Kim Chiêu: "Đúng rồi, điểm của chúng ta bằng nhau, đều là 758 điểm, đều là thủ khoa, trường phát cho mỗi người 100 vạn."
Mạnh Ngôn Khê: "…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!