"Nó ăn xong liền chạy."
Kim Chiêu giơ cái vỏ xúc xích lên trước mặt Mạnh Ngôn Khê, cố gắng chứng minh sự trong sạch của mình.
Mạnh Ngôn Khê liếc qua dải nhựa màu đỏ đang bị kẹp giữa những ngón tay trắng ngần như sữa của cô.
"Ngon không?"
Kim Chiêu: "…"
Cô có giải thích thế nào thì cũng vô ích phải không?
Thôi kệ đi, cứ coi như cô ăn cũng được.
Kim Chiêu bỏ cuộc, đứng dậy từ trên cỏ. Cô phải về lớp học bài đây, có giỏi thì "diệt khẩu" cô đi.
"Tự chứng minh cũng chẳng giúp tình cảnh của cậu khá hơn đâu."
Mạnh Ngôn Khê vẫn đứng yên tại chỗ, khi cô vừa bước qua cái bóng của cậu, cậu bỗng nhiên lên tiếng, giọng nhàn nhạt.
Kim Chiêu ngước mắt lên.
Cô nhất thời không hiểu ý cậu là gì. Sự chênh lệch chiều cao khiến cô phải ngẩng mặt lên nhìn cậu đầy hoang mang.
Cơn mưa chiều vừa tạnh, đôi mắt cô long lanh như vừa được gột rửa bằng nước.
Mạnh Ngôn Khê: "Trong tình huống vừa rồi, lẽ ra cậu nên chỉ trích tôi đã dọa con mèo chạy mất."
Kim Chiêu không hiểu tại sao vị học sinh giỏi lạnh lùng này lại đột nhiên nói nhiều với cô như vậy. Thực tế là cô vào lớp A hơn một tháng nay, trước hôm nay, tổng số từ cậu nói với cô chưa vượt quá mười chữ.
Không, để cô đếm lại, dễ mà:
"Xin lỗi, đưa tôi."
"Cảm ơn."
Tổng cộng bảy chữ. Tính ra trung bình mỗi ngày 0,1 chữ. Đấy là còn nhờ cô mới chuyển đến, mẫu số còn nhỏ. Nếu thời gian dài thêm chút nữa, đáp án sẽ tiến dần về không.
Cô không hiểu, nhưng vẫn thành thật đáp lại một cách ôn hòa: "Chưa chắc đâu, trước kia nó ăn xong cũng chạy mất mà, đâu thể trách cậu được."
"Quan trọng không?" Mạnh Ngôn Khê rũ mắt nhìn cô, ánh mắt trượt theo đuôi mắt xuống dưới, toát lên vẻ lạnh lùng kiêu ngạo.
"Hả?" Kim Chiêu ngơ ngác: "Không quan trọng sao? Tớ đâu thể vu oan cho cậu được."
Mạnh Ngôn Khê bỗng nhiên cười khẽ một tiếng, nhưng kỳ lạ thay, nụ cười ấy chẳng khiến cậu trông gần gũi hơn chút nào.
"Thiện lương là một phẩm chất cao quý."
Kim Chiêu cứ ngỡ cậu đang khen mình: "Cảm ơn cậu."
"Nhưng cậu không xứng với nó."
Kim Chiêu: "…"
Yết hầu của Mạnh Ngôn Khê cũng sắc bén y như cái miệng cậu vậy, khối xương góc cạnh ấy trượt lên trượt xuống theo từng lời cậu nhả ra.
"Tiền đề của thiện lương là phải biết tự bảo vệ mình." Mạnh Ngôn Khê nhìn chằm chằm vào mắt cô, ngừng một chút rồi nói tiếp, "Tôi không nói con mèo."
Mãi đến khi Mạnh Ngôn Khê đi xa rồi, Kim Chiêu mới hiểu ra ý tứ của cậu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!