Sự xuất hiện của Mạnh Thời Tự tại trường Trung học Phụ thuộc đã gây ra một cơn chấn động không nhỏ.
Đám thiếu niên 17-18 tuổi còn chưa thực sự hiểu hết được sức nặng của ba chữ "Mạnh Thời Tự". Thế giới của họ phần lớn bị chi phối bởi thi cử và điểm số, không gian còn lại chẳng bao nhiêu, nên đối với cái tên Mạnh Thời Tự, họ chỉ có một khái niệm mơ hồ: Có tiền.
Rolls
-Royce, vest Ý may đo thủ công, trợ lý và vệ sĩ tháp tùng… Nhưng nghe đồn mỗi lần Mạnh Thời Tự đến họp phụ huynh, trợ lý và vệ sĩ sẽ không bao giờ xuất hiện.
Kim Chiêu trước đây chưa từng gặp Mạnh Thời Tự, lớp A họp phụ huynh riêng biệt, không có lịch chung với toàn khối.
Sau cơn mưa rào buổi chiều, trời vẫn còn lất phất mưa bụi. Kim Chiêu bước ra khỏi văn phòng trong bộ dạng khá chật vật, vẫn đang chìm đắm trong cảm giác xấu hổ khó tả thì bất ngờ bị một bạn học chạy từ phía sau đâm sầm vào khiến cô lảo đảo.
"Á, xin lỗi cậu nhé!"
Nữ sinh va phải cô vội vã quay lại xin lỗi, nhưng ánh mắt lại tràn ngập sự phấn khích tột độ. Chẳng cần biết có quen Kim Chiêu hay không, cô bạn cứ thế tự nhiên kéo tay cô: "Đi nào, đi xem bố của Mạnh Ngôn Khê, nhanh lên!"
Ban công đã chật kín học sinh. Kim Chiêu ngơ ngác bị cô bạn mới nhận lôi xềnh xệch vào đứng ở hàng đầu.
Cơn mưa rào lúc nãy đã chuyển thành mưa bụi lất phất. Gió thổi tạt những hạt mưa li ti vào mặt đám học sinh đang nhốn nháo thò đầu ra xem.
Mặt Kim Chiêu lành lạnh. Cô nhìn theo tầm mắt của mọi người xuống quảng trường nhỏ trước khu giảng đường, nơi một nhóm người đang đi tới.
Người đàn ông đi đầu có vóc dáng cao lớn và đĩnh đạc nhất, mặc áo sơ mi và quần âu tối màu. Ngũ quan của ông ấy rất chuẩn mực, là kiểu anh tuấn, chính trực, đạo mạo thường thấy trên sóng truyền hình quốc gia, sống mũi đeo một cặp kính gọng vàng mảnh.
Ông sải bước dài, trầm ổn. Bên tay phải, thầy Hiệu trưởng ân cần giơ cao chiếc ô đen lớn, che chắn cho ông khỏi những hạt mưa bụi.
Phía sau là một dàn lãnh đạo cấp cao của nhà trường tháp tùng.
"A a a! Nhìn kìa! Bố của Mạnh Ngôn Khê – Mạnh Thời Tự đấy!"
"Trời ơi! Nửa năm không gặp mà bố chồng tớ vẫn phong độ ngời ngời! Tớ sắp xỉu vì vẻ đẹp trai này rồi!"
"Tớ thì khác, sáng nay tớ mới gặp bố chồng xong, bố còn dặn tớ và chồng tớ tan học nhớ về nhà sớm ăn cơm."
Có nam sinh nghe không lọt tai nổi, cười phì: "Gớm! Hai bà tém tém lại hộ cái, con gái con lứa mà mê trai đầu thai không hết."
Vừa dứt lời, cậu ta bỗng quay ra, gào to xuống dưới lầu: "Bố ơiii, bố còn thiếu con trai không bố ơiii!"
"Cút!"
"Cậu mới là thằng mặt dày nhất đấy!"
Thiếu niên thiếu nữ đang ở độ tuổi ngông nghênh, coi trời bằng vung, cậy mình đang ở tầng cao nhất, Hiệu trưởng có muốn bắt cũng không với tới được, nên cứ thế cười đùa ầm ĩ cả một góc ban công.
Kim Chiêu cũng không nhịn được cười. Chút bi thương thầm kín trong lòng bỗng chốc tan biến đi rất nhiều nhờ sự xuất hiện bất ngờ của Mạnh Thời Tự.
Đoàn người dưới lầu nhanh chóng bước lên bậc thang. Hiệu trưởng bám sát bên cạnh Mạnh Thời Tự, mặt mày rạng rỡ, ghé sát tai ông nói gì đó. Mạnh Thời Tự hơi cúi đầu lắng nghe, dáng vẻ nho nhã, lịch thiệp, phong độ nhẹ nhàng.
Đám học sinh tuy mồm miệng bạo dạn là thế nhưng vẫn biết giữ ý. Thấy Mạnh Thời Tự bước lên cầu thang, cả đám lập tức giải tán nhanh như chớp.
"Tớ đi đón bố tớ đây!"
"Tớ cũng đi!"
"Tớ thì thôi, bố chồng tớ thích con dâu nết na thùy mị, tớ về lớp học bài trước đây!"
Miệng thì cứng, chân thì chạy nhanh hơn cả sóc, chỉ trong chớp mắt đám đông đã biến mất sạch sành sanh.
Kim Chiêu cũng định quay về lớp, nụ cười vẫn còn vương trên khóe môi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!