Chương 49: (Vô Đề)

Kim Chiêu chưa bao giờ thấy Mạnh Ngôn Khê như vậy.

Ban đầu, ấn tượng anh để lại cho cô là một người cao ngạo, đến ánh mắt nhìn người cũng mang theo vẻ bễ nghễ lạnh lùng. Sau đó cô thấy được sự nhiệt huyết, ấm áp ẩn sau vẻ ngoài kiêu ngạo, ngông cuồng ấy.

Anh không phủ nhận mình nhìn đời bằng nửa con mắt, nhưng đồng thời cũng mâu thuẫn nhận ra nỗi khổ đau và sự vùng vẫy của người khác, rồi không ngần ngại ra tay tương trợ. Có thể nói anh rảnh rỗi sinh nông nổi, cũng có thể nói anh coi đó là thú vui mới mẻ để thêm gia vị cho cuộc đời suôn sẻ của mình.

Nhưng đối với Kim Chiêu, mỗi lần Mạnh Ngôn Khê âm thầm giúp đỡ đều như rắc từng viên đường ngọt ngào vào quá khứ chua chát của cô. Dù anh cố ý hay vô tình, định mệnh đã an bài cô cả đời này không thể quên anh, cả đời này đều sẽ ngước nhìn anh.

Cô luôn cảm thấy mình không đủ tốt, không xứng với anh. Anh tốt đẹp đến thế, ngay cả khi ở bên anh, cô vẫn cảm thấy mọi thứ đẹp đến mức không thực, đôi khi sợ tỉnh dậy sẽ phát hiện tất cả chỉ là giấc mơ.

Đêm nay anh lại tự tay bẻ gãy sự kiêu ngạo của mình, vỡ vụn cầu xin sự công nhận từ cô.

Những lời đồn đại đó, cô từng nghe qua. Dù cô không tin, nhưng thái độ kiêu ngạo của Mạnh Ngôn Khê khiến người ta dễ dàng cho rằng anh ngầm thừa nhận. Nhưng chính con người kiêu ngạo ấy, sau khi say rượu lại lục tung đồ đạc tìm bằng chứng cho cô xem, nói với cô rằng không phải anh làm, anh không cần thiết phải làm vậy.

Ánh đèn ấm áp từ tủ đầu giường hắt lên sườn mặt anh. Chàng sói cô độc, cao quý ngày thường giờ đây đã trút bỏ mọi góc cạnh sắc bén, trở nên mềm yếu đến mức khiến người ta xót xa.

Kim Chiêu bỗng nhiên hối hận.

"Xin lỗi anh, Mạnh Ngôn Khê." Cô thì thầm, "Lẽ ra lúc đó em không nên lừa anh."

Thực ra bao năm qua, cô cũng đã tự kiểm điểm rất nhiều lần, tự thấy cuộc chia ly năm xưa quá thiếu đàng hoàng.

Thực ra cứ thẳng thắn nói chuyển trường thì đã sao chứ?

Tiếc là ở tuổi mười sáu mười bảy, lòng tự trọng lớn hơn trời, nhất là trước mặt người mình thích.

Tay cô nhẹ nhàng áp lên má anh, mang theo sự hối hận và áy náy.

Mạnh Ngôn Khê áp lòng bàn tay lên mu bàn tay cô, ấn tay cô mạnh hơn vào má mình, nhẹ nhàng cọ cọ.

Anh giữ chặt không chịu buông, nhìn cô với ánh mắt như chú cún bự ngoan ngoãn đáng thương, nhưng miệng lại được đà lấn tới: "Vậy em hôn anh một cái, anh mới tha thứ cho em."

Kim Chiêu buồn cười: "Quả không hổ danh là anh, Mạnh Ngôn Khê."

Lúc nào cũng không chịu thiệt.

Cô định bảo "Thế thì anh đừng tha thứ cho em nữa", giống như cách anh hay trêu cô, nhưng có lẽ ánh mắt anh lúc này quá trong trẻo, quá chân thành khiến cô mềm lòng, đến trêu anh cô cũng không nỡ.

Cô cúi người, nhẹ nhàng hôn lên môi anh.

Người đàn ông say rượu, cả người nóng hầm hập, môi cũng vậy, vừa mềm vừa nóng.

Anh không nhắm mắt, ở khoảng cách gần như thế vẫn nhìn cô chằm chằm. Lúc chớp mắt, hàng mi dài quét qua da cô, ngưa ngứa.

Mạnh Ngôn Khê cả người ấm áp, không còn sự áp đảo mạnh mẽ và nguy hiểm như những nụ hôn trước đó. Kim Chiêu mềm nhũn như nước, không kìm được ôm lấy anh, khẽ cắn môi anh.

Môi anh ngọt ngào, tan chảy nơi đầu tim, khiến Kim Chiêu không muốn dừng lại.

Và rồi cô bị lừa vào tròng, đến khi muốn chạy thì phát hiện mình không dậy nổi nữa.

Cánh tay rắn chắc sau lưng ghì chặt cô vào người anh. Cô chống tay lên ngực anh định ngồi dậy, nhưng sức anh quá lớn, cô lập tức bị ấn trở lại, nằm sấp trên ngực anh.

"Sao không hôn nữa?" Ai đó mở to đôi mắt đào hoa xinh đẹp, trông vô tội hết sức.

Kim Chiêu nghi ngờ anh lại bắt đầu giở thói "trà xanh", à không, có lẽ là đang làm nũng.

Mạnh Ngôn Khê say rượu mà cũng biết làm nũng cơ đấy.

Lòng Kim Chiêu mềm nhũn, hai tay nâng mặt anh, dịu dàng dỗ dành: "Muộn quá rồi, em phải về đây."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!