Chương 47: (Vô Đề)

Những ngày sau đó, Mạnh Ngôn Khê liên tục đi công tác hai chuyến, Kim Chiêu cũng bận rộn với hạn chót nộp đề tài nghiên cứu, hai người ai cũng có việc riêng.

Trong trường đại học, đề tài nghiên cứu khoa học không bao giờ thiếu, chỉ là số lượng có hạn, cạnh tranh cực kỳ khốc liệt.

Kim Chiêu thức trắng mấy đêm liền để viết đề cương đăng ký, tuy trong lòng chẳng ôm mấy hy vọng, nhưng cũng không thể buông xuôi hoàn toàn.

Ưu thế duy nhất của cô là hướng nghiên cứu văn học so sánh này đang khá hợp thời. Trước khi về nước, cô vừa có một bài báo được đăng trên tạp chí SSCI.

Đề cương dày cộp được nộp cho thư ký khoa trước hạn chót, rồi từ đó chuyển lên phòng Nghiên cứu khoa học.

Cuối tháng 11, cả nước đón đợt không khí lạnh mạnh, nhiệt độ giảm sâu. Cô Kim Lệ Di nhắn tin trên WeChat bảo đồng nghiệp làm thêm nghề tay trái bán chăn tơ tằm, bà mua ủng hộ mấy cái, gửi cho Kim Chiêu một cái, dặn cô mấy hôm nữa nhớ nhận hàng.

Lúc đó Kim Chiêu đang dạy học, tan lớp mới đọc tin nhắn, cô mỉm cười gọi video lại cho cô Kim Lệ Di.

Bao nhiêu năm qua, cô Kim Lệ Di vẫn thường xuyên quan tâm cô như vậy.

Thực ra bình thường cô Kim Lệ Di cũng ít nói chuyện phiếm, chỉ có dịp lễ tết, thời tiết thay đổi, hoặc thấy tin tức nơi cô ở có chuyện gì thì mới đột ngột hỏi thăm một câu, nhưng bấy nhiêu thôi cũng đủ để Kim Chiêu cảm thấy ấm lòng vì được nhớ đến.

Cô cảm ơn cô Kim Lệ Di qua điện thoại.

Ngày 21 tháng sau là sinh nhật cô Kim Lệ Di, đúng vào thứ Bảy. Kim Chiêu hỏi bà ngày đó có rảnh không, cô muốn sang thành phố bên cạnh thăm cô dượng.

Cô Kim Lệ Di gạt đi, bảo không phải sinh nhật chẵn tuổi, bày vẽ làm gì. Rồi bà chợt nhớ ra ngày 21, 22 tháng 12 là kỳ thi tuyển sinh cao học, bèn hỏi Kim Chiêu hôm đó có phải coi thi không.

Lòng Kim Chiêu đang ấm áp bỗng nguội lạnh khi nghĩ đến viễn cảnh phải đi coi thi.

Cô không thích coi thi chút nào, dù có tiền bồi dưỡng. Kỳ thi quy mô lớn và nghiêm ngặt này khiến từ trên xuống dưới đều căng như dây đàn. Giám thị phải tham gia tập huấn online và làm bài kiểm tra trước nửa tháng, trước ngày thi còn phải tập huấn trực tiếp, hôm thi phải đến trường trước một tiếng, nộp điện thoại, rồi ngồi trong phòng thi như một cái máy hồi tưởng lại nửa đời trước của mình, hồi tưởng xong nhìn đồng hồ mới trôi qua có 10 phút.

Mà mỗi môn thi cao học kéo dài 3 tiếng, tổng cộng 4 môn.

Hiện tại danh sách phân công coi thi chưa có, Kim Chiêu chỉ biết cầu mong đừng đến lượt mình.

Nhưng cô Kim Lệ Di tạt ngay gáo nước lạnh: hy vọng mong manh lắm.

Coi thi thường ưu tiên sắp xếp giáo viên trẻ, trừ khi cô mang thai, giáo viên mang thai mới được miễn. Nhân tiện, cô Kim Lệ Di lại giục Kim Chiêu mau tìm đối tượng.

Nghĩ đến Mạnh Ngôn Khê, lòng Kim Chiêu ngọt ngào, cô lí nhí lẩm bẩm với vẻ nhớ nhung không giấu được: "Người yêu con dạo này bận lắm."

Cô Kim Lệ Di không biết Kim Chiêu đã có người yêu, tưởng cô lại nói thác để thoái thác, bèn mắng yêu: "Phải rồi, người yêu con bận, con cũng bận, hai đứa chắc cần một vụ cướp xông vào nhà mới có thời gian yêu đương."

Kim Chiêu: "…"

Cô Kim Lệ Di bỗng chuyển chủ đề: "Thực ra có một người, cô vốn thấy rất xứng đôi với con, ít nhất là về ngoại hình. Cô còn xin được số điện thoại của cậu ấy rồi…"

Kim Chiêu không biết người bà nhắc đến là ai, nhưng là ai thì cô cũng không thể bắt cá hai tay được. Để Mạnh Ngôn Khê biết cô vừa yêu anh vừa lén đi xem mắt, chắc anh chọc thủng nóc nhà mất.

"Không, không cần đâu ạ." Kim Chiêu vội vàng từ chối.

Cô Kim Lệ Di im lặng một lát rồi nói: "Ừ, sau này cô hỏi thăm thêm về cậu ấy, cũng thấy hai đứa không hợp, thôi bỏ đi."

Mạnh Ngôn Khê chuyển nhà vào ngày 9/12, tối 8/12 mới về đến Tuế Nghi.

Hai hôm nay nhiệt độ xuống thấp chỉ còn một con số. Kim Chiêu bật điều hòa trong ký túc xá, quỳ ngồi trước chiếc bàn trà nhỏ, cặm cụi làm quà cho Mạnh Ngôn Khê.

Cô vốn không có năng khiếu thủ công, lại thêm bận rộn với đề tài nghiên cứu nên tiến độ rất chậm, vật liệu bày bừa bộn khắp nơi.

Mạnh Ngôn Khê xuống máy bay gọi video cho cô, cô chọn tới chọn lui chẳng tìm được góc nào gọn gàng, đành cởi áo khoác chui tọt vào chăn, giả vờ chuẩn bị đi ngủ.

Mạnh Ngôn Khê ngồi trong xe, ánh mắt sâu thẳm đen láy, nhìn cô qua màn hình với vẻ trìu mến.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!