Chương 46: (Vô Đề)

Khoang xe kín mít như hầm lò, nóng hầm hập.

Ban đầu chỉ là một nụ hôn nhẹ, người đàn ông mang theo sự xấu xa ngấm vào xương tủy, cố tình trêu chọc cô. Anh khẽ cắn cô một cái, rồi hơi lùi lại, trán cụng trán, ghé vào tai cô cười khẽ, nói mấy lời không đứng đắn.

"Hôn thế này được chưa em?"

"Thế này thì sao?"

"Làm chuyện xấu ngay trong trường, cô giáo Kim có thấy đồi phong bại tục không?"

Kim Chiêu không nhịn được nữa, hai tay quàng qua cổ anh, kéo mạnh anh xuống.

Môi cô va vào mũi anh, lệch một nhịp. Giây tiếp theo, bàn tay người đàn ông giữ chặt cằm cô, hơi nghiêng đầu, hôn ngấu nghiến.

Về sau, kẻ cố tình trêu chọc lại là người mất kiểm soát trước.

Không khí trong xe như bốc cháy, tiếng th* d*c trở nên dồn dập.

Dây an toàn của Kim Chiêu vẫn chưa tháo, như một rào cản giữa hai người. Mạnh Ngôn Khê một tay nâng mặt cô, tay kia nôn nóng mò mẫm xuống dưới tìm chốt.

Sau một hồi sột soạt, "cạch" một tiếng, dây an toàn bung ra.

Nhưng Mạnh Ngôn Khê đang đè lên người cô, dây an toàn cũng bị kẹt lại, vẫn vắt ngang giữa hai người.

Người đàn ông bực bội dịch người sang một bên.

Cuối cùng dây an toàn cũng biến mất khỏi giữa hai người, cùng lúc đó, Kim Chiêu cảm nhận được thân xe lắc lư đầy ám muội hai cái.

Sự nôn nóng trong cơ thể bùng lên dữ dội.

Rất nhanh, tiếng nói chuyện vọng lại từ bên ngoài xe khiến dòng máu đang sục sôi lập tức nguội lạnh.

Khu tập thể giáo viên số 7 được xây dựng từ thời Dân quốc, tuổi đời đã lâu, có một cái sân rộng, xe có thể đỗ cả trong và ngoài sân. Mạnh Ngôn Khê có thói quen đỗ xe dưới hàng cây bên đường ngoài sân, cách đó khá xa là một ngọn đèn đường leo lét.

Bình thường ngoài giáo viên sống ở đây thì ít người qua lại, nhưng giờ này đúng lúc sinh viên tan học buổi tối.

Đường chính tắc nghẽn nên không ít sinh viên đi đường tắt qua đây.

Ban đầu chỉ nghe loáng thoáng một hai tiếng, nhưng rất nhanh, tiếng nói chuyện ngày càng gần, sinh viên đi qua cũng ngày càng đông.

Họ khoác tay nhau đi qua xe, bàn tán về thầy cô, bài tập, rồi phàn nàn về quy trình nhận đồ lằng nhằng ở trạm chuyển phát nhanh. Còn có người nhận ra xe của Mạnh Ngôn Khê, thốt lên đầy kinh ngạc: "Vãi chưởng!"

"Giáo viên trường mình giàu thế cơ à? Đi Maybach kìa!"

"Đi Maybach thì ghê gớm lắm à?"

"Ghê gớm hay không tao không biết, nhưng người đi được con Maybach này chắc chắn không phải dạng vừa đâu, con này gần hai mươi triệu tệ đấy."

"Vãi! Xịn thế! Tao mà giàu thế tao ở nhà nằm thẳng cẳng cho sướng, đi làm làm quái gì!"

"Biết đâu là hiệu trưởng đấy?"

"Hiệu trưởng sao dám đi xe đắt thế? Phạm lỗi chính trị chết."

"Chậc chậc chậc, đúng là ngọa hổ tàng long, mày không biết được ông thầy trông bình thường kia địa vị khủng cỡ nào đâu."

Mấy giọng bàn tán sôi nổi nhất dần đi xa, nhưng dòng người vẫn chưa ngớt, sinh viên đi qua lại càng lúc càng đông.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!